Vì tình yêu không tính điểm

 Nghe tin em lấy chồng, tôi choáng váng như vừa bị sét đánh. Cô gái tôi cất công theo đuổi hơn 2 năm, lại lặng lẽ lên xe hoa với người chồng tật nguyền. Tức giận và tò mò làm tâm trí tôi chao đảo.

 Vì tình yêu không tính điểm

Nếu xét trên thang điểm 10, tôi phải đạt đến 9 điểm. Đẹp trai, học hành tử tế, gia đình cơ bản. Tôi luôn hết mình, nhưng cũng biết điểm dừng nên chưa bao giờ bị mất hình ảnh hay làm cho bố mẹ đau đầu.

Phải thừa nhận rằng động cơ ban đầu của tôi tiếp cận em không trong sáng. Em là con gái duy nhất của vị tổng giám đốc công ty đối tác làm ăn của gia đình tôi. Bố mẹ tôi muốn có em là con dâu, như thế vừa tốt cho việc làm ăn, vừa môn đăng hộ đối.

Đón em nơi sân bay, sau khi em đi nghiên cứu sinh ở nước ngoài về, tôi không khỏi ngỡ ngàng. Em xinh đẹp hơn tôi tưởng tượng rất nhiều. Càng tiếp xúc với em tôi càng nhận ra em nhân hậu, thánh thiện. Những buổi cùng em đi làm từ thiện, nhìn em  không nề hà xắn tay áo nấu ăn, chăm sóc cho trẻ mồ côi, tật nguyền, tôi ngỡ ngàng. Và tôi đã yêu em.

Bỏ qua tất cả toan tính ban đầu, các kế hoạch tôi vạch ra trước khi đến với em, tôi chỉ biết dâng hiến tất cả trái tim mình cho em một cách ngây dại. Tôi đã chuẩn bị hàng đống chiêu trò nhưng khi gặp em tôi lại lặng yên nghe em tâm sự, lặng yên chở em đi dạo phố, lặng yên tháp tùng em đi làm từ thiện.

Thế rồi, em kia sao? Đôi bàn tay búp măng đang nhẹ nhàng bay bổng vẽ tranh cát bên người chồng bị tật 2 chân đang ngồi trên xe lăn. Anh ta chính là đứa trẻ mồ côi và là thầy dạy làm tranh cát trong mái ấm tôi vẫn hay chở em tới làm từ thiện. Nhếch mép cười, cái thằng “tôi” tự nói với mình: “Rồi sẽ có ngày em thấy sai lầm khi không chọn tôi”.

Bảy năm sau khi cuộc sống đã làm tôi quên dần em, thì em lại xuất hiện, trong một dự án lớn của công ty tôi với đối tác nước ngoài về hàng thủ công mỹ nghệ Việt Nam. Em giờ là bà tổng giám đốc, các sản phẩm của công ty em rất được khách hàng ưa chuộng. Nhẹ nhàng mời em ly rượu sau lễ ký kết, tôi hỏi em có hạnh phúc không. Em trả lời em rất hạnh phúc, đã có hai đứa con ngoan. Chồng em là một nghệ nhân giỏi, rất yêu thương vợ con. Em và chồng sau khi cưới đã dọn ra ở riêng vì muốn tự lực tạo lập cuộc sống, bây giờ chúng em lại về ở với bố mẹ.

Tôi đã sai với tính tự cao của mình, đã sai khi nghĩ về em. Giờ tôi có thể lý giải được sao em lại từ bỏ tất cả để đến với người chồng tay trắng, lại tật nguyền. Ấy là vì tình yêu.

 

Theo Hương Hồng

Dân trí

5 127
Xem thêm chủ đề: tình yêu, tính điểm
Chia sẻ bài này trên:
Kết bạn với CONGAI.MOBI trên facebook
Hãy gửi chia sẻ của bạn tới bài viết này qua địa chỉ mail congai.mobi@gmail.com Bài viết của bạn sẽ được đăng tải trên trang trong thời gian sớm nhất. Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. congai.mobi giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần.
Bài nhiều người quan tâm

Kết nối với chúng tôi

Hãy kết nối với chúng tôi để được chia sẻ cập nhật các thông tin mới nhất, hay nhất từ con gái