Một mối tình đi qua, rồi mấy ai còn nhớ...

 

Nếu đàn bà trên đời mà bớt đi dù chỉ một xíu sự cả tin mà họ đang thừa thãi, thì có lẽ đàn ông chẳng còn cơ hội lừa dối, làm khổ họ.

 Một mối tình đi qua, rồi mấy ai còn nhớ...

Hồng rướn mình xé lịch, để lộ làn da trắng ngần sau vạt áo phất phơ, phải để ý kỹ lắm mới thấy đôi chỗ rạn, dấu vết sau một lần mang thai, sinh nở.

Cô là gái đã có một đời chồng và một đứa con trai, nhưng hiện giờ, Hồng độc thân. Vợ chồng cô vừa ra tòa li dị. Đến hôm nay, tấm lịch vừa xé trên tay cho thấy đã tròn 3 tháng kể từ lúc tòa xử thuận tình li hôn. Ba tháng đã qua Hồng nghĩ ngợi thật nhiều. Cái điều làm cô trăn trở nhất là ánh mắt của Vũ hôm ấy. Ánh mắt cứ xoáy vào cô, nửa như buồn thảm, nửa như vô hồn. Ánh mắt đầy thân thương mà có khi lại xa vời, lạ lẫm.

Khi tòa hỏi hai người còn gì để nói nữa không trước khi nghe kết luận cuối cùng, đứng bên Vũ, Hồng vẫn cố gắng trút kể thật nhiều, những mong chồng hiểu “anh có thế nào để em phải như thế...”, mong cứu vớt được cuộc hôn nhân, nhưng sự thờ ơ trong câu nói thuận tình li hôn sau cùng của chồng khiến Hồng hụt hẫng: “Tôi trong mắt vợ như thế, không li hôn có được không!”. Thế là hai người bước ra khỏi cuộc đời của nhau.

Ngắm con đang say giấc Hồng lại giật mình. Sao mà nó giống bố thế. Giống từ cái điệu bộ chau mày mỗi khi mẹ làm điều gì đó không vừa ý, hay kiểu cười giả lả xí xóa khi bản thân mắc lỗi, đến ánh nhìn xoáy vào người đối diện biểu lộ rằng nó đang thực sự tập trung. Hồng giật mình nhận ra ánh mắt ấy khi thằng bé nghiêm túc nói với mẹ “mẹ đừng buồn...”. Vũ cũng đã nhìn Hồng như thế hôm vợ chồng cãi nhau đỉnh điểm và Hồng đề nghị li hôn, cô cùng con dọn ra ngoài sống. “Cô nói nghiêm túc không? Sau này đừng hối hận...”.

Sự cố chấp không cho phép Hồng làm khác đi. Nhưng dẫu có dắt con dọn ra khỏi ngôi nhà họ đang sống chung cùng bố mẹ chồng, Hồng vẫn không thể ngờ, có ngày hôn nhân của cô tan thành mây khói. Vũ vẫn đến thăm con tuần một lần vào Chủ nhật. Anh đưa thằng bé đến khu vui chơi nào đó rồi đi ăn tối. Hôm Hồng dọn vào căn nhà mới thuê anh cũng đến giúp bê đồ. Thái độ bình thản, không trìu mến yêu thương như vợ chồng, nhưng không thể nói là thiếu quan tâm chăm sóc. Có lẽ vì thế mà Hồng cứ hy vọng, để đến hôm nay...

Đã 3 tháng cô là gái không chồng, là bà mẹ đơn thân, là người phụ nữ một lần lỡ dở, tệ hơn nữa là con mẹ nạ dòng... Cũng thật lạ, sau một cuộc li hôn, sao người ta có quá nhiều từ mà đa số chúng chẳng mấy tốt đẹp để nói về phụ nữ. Đàn ông không như thế. Li hôn với họ, đơn giản là lại được quay về với hai chữ “tự do”.

Ba tháng qua cô đã dần học cách thôi mong chờ. Li hôn là đặt dấu chấm hết, chẳng phải chính cô muốn như vậy sao? Nhưng những lúc như lúc này đây, Hồng không thể ngăn cho lòng thôi thổn thức. Nếu có một phép màu, ước gì tất cả những điều đã qua chỉ là cơn ác mộng. Vũ giờ này đang ở miền Trung. Cô biết tin tức ấy về anh qua một người bạn của hai người. Có thể anh cũng như cô, cần tìm đâu đó để quên, để cho lòng thanh thản...

Bãi biển miền Trung những ngày Hà Nội mưa ảm đạm vẫn chan hòa nắng gió. Có đôi mắt đầy ma lực đang nhìn xoáy vào tận phía chân trời, đôi tay rắn chắc nắm lấy bàn tay mềm mại, mới mẻ của một cô gái khác. “Cảm ơn em đã đến bên đời anh vào lúc như thế này”. Cũng câu nói ấy, anh đã nói với Hồng, vào ngày hai người chính thức kết hôn. “Cảm ơn em đã đến bên đời anh...”. Câu nói ấy cứ cho sóng xô, cát xô. Một mối tình đi qua, rồi mấy ai còn nhớ...

 

Theo Hạ Thủy

Dân trí

5 194
Chia sẻ bài này trên:
Kết bạn với CONGAI.MOBI trên facebook
Hãy gửi chia sẻ của bạn tới bài viết này qua địa chỉ mail congai.mobi@gmail.com Bài viết của bạn sẽ được đăng tải trên trang trong thời gian sớm nhất. Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. congai.mobi giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần.
Bài nhiều người quan tâm

Kết nối với chúng tôi

Hãy kết nối với chúng tôi để được chia sẻ cập nhật các thông tin mới nhất, hay nhất từ con gái