Yêu thương vây kín

 Mẹ vốn là người có năng lực, thời trẻ mẹ năng nổ và có nhiều cống hiến cho đoàn thể cơ quan, lại sống tình cảm nên ai ai cũng mến yêu, thủ trưởng còn cất nhắc muốn cho mẹ đi học sau này làm cán bộ chủ chốt.

 

 Yêu thương vây kín

Nhưng hai đứa con trứng gà trứng vịt lại thêm gia cảnh nhà chồng neo người, bà nội già đau yếu luôn, bố lại hay công tác xa đã níu chân mẹ. Thêm một thằng út ít vỡ kế hoạch vì đợt bố về phép nên tương lai sự nghiệp của mẹ đành khép lại, nhưng mẹ chưa bao giờ hối hận, buồn phiền vì điều đó. Mẹ vẫn luôn bảo, “ba đứa là ba cục vàng của mẹ”, mẹ sẽ không đánh đổi cho dù ai có cho mọi thứ quý giá trên đời.

Vì sinh đứa thứ ba nên mẹ xin về. Nhà nội có tiệm thuốc tây nên mẹ đi học cái bằng dược về tiếp quản. Từ ấy cái gì cũng đến tay mẹ. Mẹ đảm đang chăm sóc mẹ già, con nhỏ, lại quán xuyến cửa hàng, chợ búa, cơm nước. Thời ấy chẳng có người giúp việc như bây giờ, nên mẹ làm tất. Bán thuốc tây cũng chưa phải nghề bộn tiền, mẹ xoay xở thêm làm hương, tiền vàng mã đi đưa cho người ta. Sáng mẹ vào bếp cơm nước từ sớm, ủ cơm trong cái phích đựng đá cũ mèm mà siêu tốt của Liên Xô, cất thức ăn trong chạn cho mấy bà cháu ở nhà rồi mẹ ra tiệm thuốc mở cửa, bán đến chiều mẹ lại tranh thủ tạt chợ mua thức ăn. Chợ họp ít và không sẵn như bây giờ nên mẹ thường mua cho hai bữa, để sáng hôm sau dậy sớm có đồ nấu luôn. Cơm mẹ nấu thường đơn giản, chỉ một món mặn và một món canh, nhưng ngon miệng nên đứa nào đứa nấy đều thích, vả lại chả ăn thì đói nên đứa nào cũng ních cho căng bụng, so với con nhà người ta ngày ấy, các con mẹ thuộc loại béo tròn. Bố đi công tác xa thi thoảng mới về, cuối tuần nào có bố, cả nhà vui như hội. Đến đêm khi cả nhà đã ngủ mẹ cặm cụi làm hương, in “tiền” cho kịp giao hàng. Mẹ gầy như thân cò nhưng mắt lúc nào cũng tươi vui, hạnh phúc.

Bà nội sức khỏe ngày một yếu, mẹ lại càng gầy hơn. Bà thương mẹ vất vả mà vẫn tận hiếu tận lòng. Bà thường bảo các cháu “phải thương lấy mẹ chúng mày, bà có nhắm mắt xuôi tay vẫn phù hộ cho cả nhà, bà có được con dâu như mẹ chúng mày không còn gì phải hối tiếc”.

Bố đi tu nghiệp nước ngoài cũng là giai đoạn bà nội mất. Không thể gặp mặt con trai trước lúc ra đi, nhưng bà thanh thản trút hơi thở cuối cùng vì có con dâu không khác gì con gái bên cạnh. Có mẹ ở bên trong thời khắc ly biệt cũng như được đưa tiễn bởi máu mủ ruột rà.

Mấy năm sau bố về nước, được đề bạt lên cán bộ cấp cao. Cả đời bố mải mê phấn đấu mái đầu giờ đã bạc. Họ hàng thân thích đến mừng bố vinh quy, nhưng cả mấy bố con đều biết, người cả đời nỗ lực nhất, thành công nhất là mẹ. Mẹ có một người chồng tài giỏi, những đứa con ngoan. Trong ánh mắt yêu thương của cả nhà, mẹ mới là anh hùng lao động.

Theo Huyền Anh

Dân trí

5 1030
Chia sẻ bài này trên:
Kết bạn với CONGAI.MOBI trên facebook
Hãy gửi chia sẻ của bạn tới bài viết này qua địa chỉ mail congai.mobi@gmail.com Bài viết của bạn sẽ được đăng tải trên trang trong thời gian sớm nhất. Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. congai.mobi giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần.
Bài nhiều người quan tâm

Kết nối với chúng tôi

Hãy kết nối với chúng tôi để được chia sẻ cập nhật các thông tin mới nhất, hay nhất từ con gái