Phải lấy người như anh - Chương 34

Phải lấy người như anh

Tác giả: Trần Thu Trang

Thể loại: Tình cảm, lãng mạn
Nguồn: Sưu tầm
 

Phải lấy người như anh

 Chương 34

- Lại mưa rồi. Trời đất ni răng không đau, không bệnh.

Câu chép miệng của Mai làm Vân sực tỉnh nhìn ra cửa sổ. Mưa lại giăng giăng đan chéo trên những mái ngói rêu xanh. Hơi nước mưa theo gió luồn qua cửa sổ làm nàng thấy ớn lạnh.

- Vừa rồi có điện thoại, là ai gọi hả chị?

- Hai Ninh, bả hối cha trời là hối. Mấy mẫu in cạc tông rứa mà hối như nước sôi lửa bỏng.

- Thì đúng nước sôi lửa bỏng rồi. Hẹn đêm qua giao tận tay, bây giờ vẫn chưa thấy…

- Đau rứa mần răng mà giao? Mi đâu có thiếu tiền, nhận chi ba cái việc vẽ mẫu tạp nham như ri cho cực.

- Vẽ nhanh mà chị. Giờ chị mang qua giao cho bà ấy hộ em nhé.

- Ừa, chừ tau không đi lấy ai đi? Cuộn giấy cột dây thun đỏ trên bàn nớ hả?

- Vâng.

- Rồi, tau đi một lát về liền. Ráng nghỉ đi. Tới chiều không bớt là đi viện đa, không được bướng!

Mở tủ lấy áo khoác rồi cầm cuộn giấy, Mai quay lại định dặn dò Vân gì đó. Thấy nàng đang nhìn đăm đăm ra cửa sổ, mắt đỏ hoe, thẫn thờ, chị lắc đầu tất tả leo xuống những bậc thang gỗ, vừa xỏ tay vào áo khoác vừa nghĩ “con nhỏ bữa ni hiện nguỵ, lại nhớ chuyện cũ” rồi buông một tiếng thở dài.

° ° °

Ông Túc nghe máy ngay sau tiếng chuông đầu tiên, hỏi độp luôn:

- Thanh hả con?

- Vâng.

- Bố gọi di động cho mày mãi không được. Mất sóng à?

- Điện thoại con hết pin, con lại quên mang sạc.

- Thế hả? Mẹ con Vân vừa điện xuống chúc mày thi tốt.

- Vâng. Lát nữa con sẽ gọi cho cô ấy.

- Thôi, bố thay mặt mày cáo lỗi với bà ý rồi.

- Thế ạ? Ở ngoài đấy đang rét đậm hả bố?

- Đậm, rét sun vô số thứ. Tao ôm thằng Còi nằm máy sưởi xem vô tuyến suốt, có mấy cái đám cưới cũng chả buồn đi. À, con nặc nô kia gửi báo hỷ cho mày.

Thanh mỉm cười, bố chàng gọi Hạnh Phương là con nặc nô. Thời gian sau này nghĩ về cô ta, chàng thấy thương hại nhiều hơn là căm ghét. Xét cho cùng, Hạnh Phương rỗng tuếch và ích kỷ như vậy cũng chỉ vì được nuông chiều thái quá. Cả cô ta và chàng đều là nạn nhân của tình yêu thương quái gở của các bà mẹ kiến thức có hạn nhưng lại quá nhiều tham vọng.

- Này, còn đấy không Thanh? – ông Túc gõ lạch cạch ở đầu dây – A lô.

- Dạ con đây. Con biết tin đấy rồi, hôm trước con có gặp ông Bảo Thăng trong này, cũng nói chuyện một lát.

- Thằng cha đấy cũng đi thi à? Bị loại chưa?

Thanh lại cười vì giọng hỏi tưng tửng của bố. Ông sếp cũ của chàng chỉ vào Đà Nẵng với tư cách khách mời danh dự vì uy tín của công ty mẹ ở Singapore. Ông ta vẫn như vậy, hẹp hòi và thích nghe phỉnh nịnh.

- Con đang đi Hội An, nhiều Sprint lắm bố ạ. Standard nguyên bản cũng có mấy chiếc.

- Thế hả? Có cái nào đẹp thì chụp ảnh đem về.

- Không có cái nào nổi trội cả. Có một cái Standard lên đời thành Sprint trông chắp vá buồn cười lắm. Con có chụp được vài bức.

- Xì, mày chụp cái của nợ đấy làm gì cho tốn phim. À, không cần phim, nhỉ.

- Có cả một gallery vẽ tranh Vespa, con qua đấy nhưng họ vừa bán hết rồi. Ở đó có cả tranh mèo, có mấy bức vẽ giống Còi lắm, con sẽ mua mang ra.

- Được rồi, rẻ thì mua, đắt thì để tiền mà ăn cho béo.

- Con có tiền mà.

- Mày dạo này xuống mã lắm. Mẹ mày mà thấy rồi lại trách bố không chăm.

Thanh lắc lắc đầu. Mẹ chàng đã ở Đức về định cư hẳn trong nước được hơn một năm. Sau vụ dính dáng tới đám lừa đảo buôn lậu Thìn – Lương, số vốn liếng của bà giờ chỉ đủ để mở một nhà hàng nhỏ. Nhờ công quản lý của ông chồng mới, việc kinh doanh chẳng đến nỗi nào. Thanh tránh mặt mẹ. Chàng không thể quên được cách nghĩ, cách cư xử của bà với ông nội, với bố và cuối cùng là những gì bà đã làm với Vân.

° ° °

Mưa càng lúc càng mau hơn, Vân đóng cửa và nằm yên trên giường, chiếc chăn mỏng đắp hờ trên ngực. Nàng đã đỡ ho nhưng cơn sốt thì vẫn chẳng bớt đi chút nào. Đầu nàng nặng trĩu, mắt nhức và tai ong ong như thể đang áp tai vào con ốc biển. Tiếng rì rào không ngớt bên ngoài cánh cửa đóng kín làm nàng cảm thấy buồn ngủ. Nàng đã từng trải qua cảm giác này, nó đang mời gọi nàng, cái giấc ngủ quá đỗi hấp dẫn… Chỉ cần gật đầu với nó thôi, nàng sẽ ngay lập tức không còn mệt mỏi, không còn đau khổ, mãi mãi. Nhưng Vân không muốn thoả hiệp với thứ vĩnh hằng dễ chịu ấy…

Nàng rướn người với tay bật nấc radio, tiếng đàn tranh lẫn trong tiếng mưa biến thành một điệu nhạc não nuột. Nàng ngồi hẳn dậy chọn một đĩa nhạc trên đầu giường. First của Black Sabbath, chất nhạc u uất cùng lời lẽ đen tối hướng về cái chết của nó không hợp với tâm trạng nàng lúc này, nhưng tâm trí nàng đang hướng về Thanh, mà chàng thì hâm mộ Black Sabbath.

Some people say my love can not be true…

(N.I.B)

Bà ta đã xuất hiện sau lưng nàng ngay lúc nàng nhìn thấy Thanh ngồi bên Hạnh Phương, giọng nói vẫn muôn thuở ngọt ngào:

- Phương nó mến Thanh thật lòng… Cháu với Thanh biết nhau cũng hơn một năm rồi đấy nhỉ. Hạnh Phương thì chơi với Thanh từ hồi hai đứa còn đi nhà trẻ cơ…

Vân vẫn nhìn sững ra phía vườn hoa, Thanh đang cười với cô ta, nụ cười mà nàng tưởng rằng dành riêng cho nàng, và tay chàng đang đặt lên tay cô ta, nắm chặt...

- Bác sĩ nói gì với cháu chưa?

Nàng quay ngoắt lại, kịp nhìn thấy gương mặt còn phảng phất nụ cười đắc thắng của bà ta chuyển sang biểu lộ một nỗi buồn tức tốc:

- Bác vừa nói chuyện với bác sĩ.

Nàng mệt mỏi gật đầu. Còn gì tệ hại mà cái miệng tươi tắn đon đả này chưa gieo vào tâm trí nàng đây?

- Vân à, cháu phải bình tĩnh nhé… Bác sĩ bảo sau này có lẽ cháu sẽ khó có con được nữa. Cháu vẫn có thể có thai nhưng sẽ không giữ được vì tử cung đã bị bào mỏng quá rồi…

Vân nhìn sững vào đôi môi đỏ thắm đang mấp máy những lời tiếc thương an ủi vô nghĩa, lắc mạnh đầu. Nàng định bước về phía phòng bác sĩ nhưng một người đàn bà khác đã xuất hiện, lại là một gương mặt đẹp ẩn giấu nụ cười.

- Vân mau vào phòng đi, có chú Thìn chú Lương vào thăm bây giờ đấy!

Vân né người tiếp tục bước tới đầu dãy nơi có phòng bác sĩ. Giọng nói mà đến giờ nàng không thể phân biệt nổi là của ai trong hai người đàn bà ấy vẫn đuổi theo từng bước chân nàng:

- Kìa Vân, người ta sắp đến rồi, cháu còn đi đâu thế?

Thìn, Lương, hai cái tên ấy gợi cho Vân nhớ lại cái khoảnh khắc mà nếu không có sự xuất hiện bất ngờ của Tố, chiếc taxi phóng ẩu ấy đã hất tung nàng… Khu nhà nàng là khu lao động bình dân, quãng đường đó ban đêm thường chỉ có xe ôm và xe ba gác, tại sao lại có một chiếc taxi lạ hoắc xuất hiện ở đó để… Đột nhiên nàng thấy cái lạnh thấm vào da thịt. Và giữa cơn mưa phùn của đợt gió mùa đông bắc, nàng vùng chạy, xuyên qua những con đường lầy lội chỉ với bộ quần áo bệnh nhân mỏng mảnh trên người.

She smiles faintly at the distant tolling bell, and the still falling rain.

(Still falls the rain – Black Sabbath)

° ° °

Rời bưu điện, Thanh đội mưa vòng về phía phố Nguyễn Thị Minh Khai. Chàng không phải người quan tâm đặc biệt các tác phẩm hội hoạ, kể cả khi yêu Vân chàng cũng ít để ý đến các triển lãm mỹ thuật, phòng tranh. Nhưng không hiểu sao hôm nay chàng thấy cái gallery nhỏ ấy có sức thu hút đến mức hẳn chàng sẽ có cảm giác vô cùng luyến tiếc nếu không quay lại đó.

Dựng xe lên hè và cởi chiếc áo khoác ra rũ nước, chàng chợt rùng mình, vì ngấm lạnh và vì sự vắng lặng trong ngôi nhà. Ở Hội An, hình như người ta không có khái niệm “trông hàng”. Khách vào xem, nâng lên đặt xuống chán rồi đi ra, chẳng vướng bận vì những lời chào mời săn đón hay những câu hạch hỏi xua đuổi xấc xược. Chàng bước tới cầm mấy bức tranh mèo lên ngắm nghía, chọn lấy hai bức rồi ngồi xuống chiếc ghế tre có đệm kẻ carô chờ người phụ nữ trung niên xuất hiện để trả tiền. Ngắm lại một lượt gallery, mắt chàng dừng lại ở bộ bình phong làm bằng bốn bức tranh lớn. Cảm giác ngây ngấy sốt bắt đầu trỗi dậy làm mắt chàng hoa lên. Bốn cô gái trong tranh dường như động đậy.

- Ngoeo… ngoeo

Một con mèo mướp từ đâu chạy ra, cất lên tiếng kêu yếu ớt. Thanh sực tỉnh và khẽ mỉm cười. Chàng đang ngồi trên ghế của chủ nó, chắc nó tưởng lầm. Con mèo mướp khá béo, không bằng “thằng Còi” cưng của bố chàng nhưng cũng tròn mượt. Nó dừng lại nhìn Thanh với vẻ tò mò một lát rồi như đã nhận ra người ngồi trên ghế không phải chủ, nó chạy biến vào sau bức bình phong. Thanh không gọi hay đuổi theo con vật, chàng ôm hai bức tranh mèo, tựa lưng vào ghế và nhìn mưa rơi đều đều bên ngoài khung cửa.

Một lát, vẫn chẳng có ai xuất hiện, Thanh đứng dậy đi loanh quanh xem kỹ từng bức tranh. Quả thật gallery này chỉ bày bán tranh của một hoạ sĩ. Phong cách vẽ nhất quán đã đành, bức tranh nào cũng đóng một dấu có chữ T.C giống như logo ngoài biển hiệu. Nhưng lạ một điều, hoàn toàn không tìm được bất cứ tờ rơi hay danh thiếp gì giới thiệu tên thật của hoạ sĩ. Chàng mỉm cười, khẽ lắc đầu, đành phải gọi chị ta là T.C vậy.

Con mèo mướp bắc chân lên cột nhà, vừa duỗi dài người vừa cào móng với vẻ khoan khoái. Rồi nó hạ chân xuống, mon men lại phía chiếc ghế tre, nằm lăn ra đạp lấy đạp để rồi gặm gặm chân ghế. Thanh nhón bước về phía con mèo ngắm nghía. Con vật dường như biết chàng đang để ý tới nó nên xoay người nằm ngửa ra phơi cái bụng vằn và bắt đầu uốn éo lăn qua lăn lại. Chàng tiến thêm một bước cúi xuống dứ dứ tay đùa lại.

Đến khi con vật chán trò chộp bắt tay áo chàng và chạy biến lên gác, Thanh mới ngẩng lên. Mải đùa với con mèo, chàng đã bước vào bên trong tấm bình phong mà không hay biết. Định quay trở ra, chàng bỗng dừng lại vì một bức tranh treo trên tường. Bức tranh vẽ một người đàn ông đang ngủ, mặt quay vào trong vách và thân trên để trần, những cơ bắp rắn rỏi phơi dưới ánh sáng nhàn nhạt hắt xuống từ ô cửa sổ mở toang. Vẫn những nét bút mãnh liệt và màu sắc hơi lạnh nhưng bức tranh lại có một vẻ mơ màng rất quen thuộc mà chàng không lý giải nổi.

Thanh tự cười mình, hôm nay chàng am hiểu hội hoạ đến lạ! Không nhìn như thôi miên vào bức tranh nữa, chàng đứng ngắm không gian nhỏ phía sau bức bình phong. Đó là một gian nhà rất hẹp, nó càng hẹp hơn vì đống khung tranh, giá vẽ ngổn ngang. Trên chiếc tràng kỷ kê dọc có một chiếc gối đan bằng mây và mấy bức tranh lật úp. Hình như chúng mới được hạ từ trên tường xuống, khung gỗ đằng sau còn nguyên vết vôi xanh cũ kỹ. Chàng tò mò định lật lên xem thì nghe tiếng rũ áo mưa soàn soạt ngoài hiên.

- Chú quay lại rồi hả? Lựa được bức nào ưng ý chưa?

Thanh bước ra, chìa hai bức tranh đã chọn, rồi mở ví chờ đợi. Mai nhìn tập tiền polyme trong tay chàng, cười ấm áp:

- Hai bức này có trăm bảy sáu ngàn thôi à. Chú có sáu ngàn lẻ không?

Thanh lắc đầu, chàng đã tiêu hết chỗ tiền lẻ cho cuộc gọi ở bưu điện rồi.

- Vậy cầm thêm mấy tấm thiệp khuyến mãi ha. Tui mới đi chợ, chừ không còn đồng bạc nhỏ nào mô.

- Thôi, không cần trả lại đâu chị.

- Cần chớ, không thối mần răng còn mặt mũi buôn bán tiếp. Mà thiệp cũng vẽ tay luôn đa, có thiệp mèo đa, đẹp lắm.

Vừa nói chị vừa lách vào trong, một tay vẫn cầm nguyên chiếc túi đựng rau, một tay chị nhấc mấy bức tranh trên tràng kỷ ra để tìm xấp thiệp lụa. Nhìn hai bức tranh vừa được lật ngửa, Thanh bỗng thấy khó thở. Một bức vẽ nhà thờ đá Sapa, hai bóng người ngồi trên bậc thềm được bao phủ bằng thứ ánh sáng của ngàn sao. Bức kia vẽ một ngôi nhà nép dưới bóng cây tùng trên triền đồi, giống hệt bức ảnh Bình minh bên nhau của chàng.

- Vân ơi!

 

5 532
Chia sẻ bài này trên:
Kết bạn với CONGAI.MOBI trên facebook
Hãy gửi chia sẻ của bạn tới bài viết này qua địa chỉ mail congai.mobi@gmail.com Bài viết của bạn sẽ được đăng tải trên trang trong thời gian sớm nhất. Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. congai.mobi giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần.
Bài nhiều người quan tâm

Kết nối với chúng tôi

Hãy kết nối với chúng tôi để được chia sẻ cập nhật các thông tin mới nhất, hay nhất từ con gái