Sam Sam đến đây ăn nào! - Chương 71, 72

  Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!

Tác giả: Cố Mạn

Người dịch: Mai Quyên

Giới thiệu 'Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!'  

Chương 71

“…Tiết Sam Sam.” 
“Hả?” 
“Dạo gần đây chúng ta không có về nhà cũ, vì sao?” 
“Bởi vì lầu 3 đang trang hoàng lại.” 
“Vì sao trang hoàng?” 
“Ách…” 
Trong nháy mắt, Sam Sam cảm thấy trong lòng chưa từng có cảm giác thỏa mãn như lúc này, ngay cả lúc anh nói “Chúng ta kết hôn đi” cũng không có. Lần đó cô hoang mang rối loạn, giống như là tìm biện pháp ứng phó tạm thời, ngược lại lúc này đây anh không chút lãng mạn hỏi lại thì cô lại càng thấy giống cầu hôn hơn. 
Vẫn tựa vào vai anh, Sam Sam nói: “Anh xem, cái gì anh cũng đều nghĩ thay em, có lời nói của anh thì mọi thứ đều ổn cả, nếu không có lời nói của anh, thì chuyện gì cũng không thành.” 
Văn phòng im ắng. 
“Quên đi.” 
Phong Đằng bỗng nhiên cầm lấy sấp văn kiện trên bàn, toàn bộ ném vào sọt rác. 
Đây là làm sao vậy? 
Sam Sam đang thấy kỳ quái thì chợi nghe Phong Đằng nói: “Anh bỗng nhiên cảm thấy, nếu như em đã muốn như vậy thì… kết hôn mà đòi hỏi phải có hiệp nghị thì đúng thật là sỉ nhục chỉ số thông minh của anh.” 
“…” 
Sam Sam không nói gì, Phong Đằng đang sỉ nhục chỉ số thông minh của cô sao? 
“Sam Sam, không ký mấy cái này, tương lai nếu xảy ra chuyện gì thì em sẽ không có gì cả.” 
“…” Sam sam, “em hình như… có chút hối hận.” 
Phong Đằng nở nụ cười, “Không còn kịp rồi, em sẽ chẳng có gì ngoại trừ anh.” 
Sam sam quay đầu, mạnh dạn hôn môi anh. Phong Đằng cười, vòng tay ôm chặt cô hôn thật sâu. 
1 phút sau Sam Sam đang ôm hôn Phong Đằng thì chợt bừng tỉnh, đẩy anh ra, “Đợi chút, anh vừa nói em sẽ không có gì cả là sao vậy?! Em sẽ chọn những thứ mà em muốn!!! Anh không thể thu hồi toàn bộ được!!!” 

 

 

 

Chương 72

Cuối tuần Phong Đằng đưa Sam Sam về nhà cũ coi căn phòng trang trí thế nào, thuận tiện đồng chí Sam Sam cũng muốn kiểm duyệt phòng cô dâu chú rể. 
Đồng chí Sam Sam bắt đầu phát huy thiên tính phụ nữ nghiệp dư của mình, toàn chọn mấy thứ trang sức long lanh lóng lánh, thật ra mấy thứ này đều được tặng kèm theo hiệp nghị. 
Sờ sờ mấy thứ trang sức ấy, Sam Sam cảm thấy hài lòng mà trả lại cho Phong Đằng: “ Hay là anh giúp em bảo quản đi!” 
Phong Đằng quét mắt nhìn trang sức mà Sam Sam đưa anh, tuỳ tiện cầm một cái lắc lên và sau đó kết luận: “Tầm nhìn cần phải cải thiện!” 
Vì thế cũng thuận miệng mà dạy cô một chút. Anh nói cô nghe về lịch sử gia đình anh. Gia đình anh có truyền thống là thân sĩ, đương nhiên là hạ bút thành văn, Sam Sam đáng thương nghe mà cứ mây mù sa mưa, còn lấy làm hứng thú nữa chứ. Phong Đằng không khỏi cảm thấy thống khổ. 
May mắn bác Vương báo là có Phong tiểu thư và Ngôn Thanh đến đây, Sam Sam vội vàng chạy xuống lầu. “Phanh” một tiếng, Sam Sam dừng lại, một đống tư liệu dày cộm đưa lên trước mắt cô, Phong tiểu thư hào hứng nói: “Này, đây là kế hoạch sơ bộ cho lễ cưới!” 
Sam Sam bàng hoàng nhìn độ dày của đống tư liệu này, quả thực đống này còn dày hơn hiệp nghị trước khi kết hôn của Phong Đằng nhiều. 
Bọn họ không hổ danh là anh em. Tùy tiện cầm một quyển màu sắc rực rỡ, hình như là giới thiệu về quần áo, thì Phong tiểu thư ngăn cản: “A, không cần xem này, đây là quần áo tôi muốn mặc trong lễ cưới. ”Này cũng không cần coi, là giầy của tôi muốn mua.” Sam Sam: “...” 
Phong Đằng từ trên lầu đi xuống, tức giận nói: “Em muốn kết hôn?” 
Ngôn Thanh đứng bên cạnh vẻ mặt lo lắng: “Bà xã, người em tái hôn có phải là anh không đó?” 
Phong Nguyệt trừng mắt nhìn Ngôn Thanh, phẫn nộ nói: “Em cũng không muốn, không bột đố gột nên hồ, 2 người cũng chưa định ngày, thì làm sao em đặt khách sạn được, mà không đặt khách sạn thì làm sao biết lễ đường thế nào, mà lễ đường không biết thì làm sao mà em biết cách bố trí…” 
“Được.” Phong Đằng đau đầu nhìn Phong Nguyệt, 
“Em cũng đừng hối thúc, chờ anh cùng ba mẹ Sam Sam bàn bạc đã. Bác Vương cũng đã chuẩn bị hết rồi, tuần sau chúng ta đi tỉnh G được không?” 
Câu sau là hỏi Sam Sam. Sam Sam há to miệng, “Cái kia, em chợt nhớ 1 chuyện… em còn chưa nói với ba mẹ chuyện kết hôn.” 
Mọi người đều im lặng… 
“Đưa di động đây.” Phong Đằng nghiêm mặt cầm lấy di động của Sam Sam, tìm kiếm danh bạ, sau đó bấm gọi. 
Điện thoại rất nhanh có người tiếp máy, Phong Đằng lễ phép nói: “Xin chào bác, cháu là Phong Đằng.” 
Sam Sam sau đó đương nhiên là bị mẹ Tiết mắng cho 1 trận, đường đường là mẹ mà trước hôn lễ 1 tháng mới biết là con gái mình sẽ kết hôn, ai mà không nổi điên chứ. 
Nhưng mà Sam Sam cũng cảm thấy mình thật vô tội, ai ngờ lại xảy ra chuyện mang thai rồi đột nhiên kết hôn, cô cũng biết có biết làm sao đâu! 
Nhưng mà con gái mình sắp kết hôn, mẹ Tiết rất phấn khích, ngày hôm sau liền gọi điện thoại cho Sam Sam, 
“Sam Sam, ba con trước kia may đồ đẹp lắm, nói cho mẹ biết, dáng người bạn trai con thế nào, mẹ kêu ba con làm cho nó một bộ âu phục.” 
“A?” 
Sam Sam ngẩn người, sau đó liền cự tuyệt: “Không cần, quần áo của Phong Đằng đều có rồi, đã đặt thợ may rồi, không cần ba may đâu.” 
Đồng chí Sam Sam đã thực uyển chuyển từ chối, nhưng mẹ Tiết nghe con gái chê tay nghề của chồng mình, mẹ Tiết tức giận nói, “Con thì biết cái gì. Tay nghề ba con rất giỏi, mấy cửa hàng bán quần áo cũng không có áo nào đẹp bằng ba con may đâu, mẹ sẽ nói với ba con, thuận tiện may một bộ váy cho mẹ luôn….” 
Mẹ Tiết hăng say nói, việc ba Tiết may âu phục cho con rể là điều tất nhiên. Nghe lý luận logic đó của mẹ Tiết, Sam Sam không thể nào cự tuyệt được nữa, đành phải đáp ứng. Trong lòng cô nghĩ, cứ để ba Tiết may âu phục cho Phong Đằng, đến lúc ba Tiết thấy anh mặc quần áo ông may thì mọi thứ đều sẽ rõ ràng, chẳng lẽ còn bắt anh phải mặc nữa hay sao… Kệ đi, cứ ứng phó như vậy trước đã, chuyện gì thì tính sau. 
“Ngày mai đưa số đo của bạn trai con cho mẹ, ba con muốn may sớm sớm.” 
“Dạ.” 
Vì thế buổi tối, Phong Đằng sau khi tắm xong, nghênh đóng anh là một cuộn thước dây. 
“Đến đây đến đây, để em đo người anh.” 
Phong Đằng nhíu mày, “Làm cái gì?” 
Sam Sam nghiêm túc nói: “Đương nhiên là để biết thêm về anh rồi!” 
Phong Đằng híp mắt lại, “Thế à? Em còn muốn biết gì? Cái gì của anh em cũng biết rồi mà!” 
Lời này có vẻ mờ ám, chẳng lẽ cô suy nghĩ bậy bạ sao? Sam Sam chưa kịp hoài nghi thì đã bị ai đó nhấc bổng lên, thước dây bị ném xuống dưới giường, lại một lát sau, trong phòng vang lên âm thanh kháng nghị: “Này… em không phải nói đo chỗ đó…” 
Sáng sớm hôm sau, Sam Sam ôm chăn ngồi trên giường, vẻ mặt tối sầm nhìn thước dây dưới giường. Chẳng lẽ hôm nay còn muốn đo nữa sao? 
Sam Sam trong lòng rên rỉ một tiếng, ngã sấp xuống giường, kéo chăn trùm lên người. Sam Sam vượt qua bao nhiêu khó khan gian khổ trong thời gian này để lấy số đo, cuối cùng thì cô cũng thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ của mẹ Tiết, đem số đo của Phong Đằng báo cáo lại với bà. 
Sam Sam dần dần cũng quên luôn chuyện này, ai ngờ, không lâu sau đó, cô lại nhận được bưu phẩm chuyển phát nhanh từ nhà, cô nhận được điện thoại của mẹ Tiết. 
“Sam Sam, nhận được quần áo chưa? Ba mẹ vốn định chờ con đến rồi đưa luôn, nhưng mà nghĩ lại hay là để con rể tương lai mặc quần áo này đến thì càng tốt, ha ha, ai nha, phí chuyển phát đúng lá mắc thật, có gửi bưu phẩm quần áo thôi mà mất hết 30 tệ, thực là độc ác….” 
Sam Sam cầm âu phục trên tay mà khóc không ra nước mắt. Mẹ, mẹ mới là độc ác, cô vốn không định nói cho Phong Đằng nghe! Sam Sam cố gắng tìm thời cơ tốt để nói chuyện với Phong Đằng. 
“À, em có nói anh chuyện trước kia ba em là thợ may chưa…” Phong Đằng nghi hoặc nhìn cô, “Hình như chưa.” 
“Thì giờ anh đã biết rồi đấy.” 
Sam Sam ngượng ngùng nở nụ cười, đem quần áo đưa cho anh, “Ba em làm cho anh một bộ âu phục…” 
Lần này đi đến nhà Sam Sam, Phong Nguyệt cũng đi theo, còn mang theo chồng và con nữa, cô đưa ra lý do thực chính đáng, 
“Ba mẹ Sam Sam không chỉ xem mặt anh, mà còn cả gia đình anh nữa, là em gái của anh thì đương nhiên em phải đi theo chứ! Nếu như ba mẹ Sam Sam thấy gia đình hạnh phúc của em và Ngôn Thanh, rồi cục cưng đáng yêu này nữa, chắc chắn họ sẽ lập tức đem Sam Sam tặng cho anh liền.” 
Phong Đằng lúc ấy cực kỳ kiêu căng “hừ” lạnh một tiếng, “Còn lấy họ ra làm cớ nữa sao?” 
Đương nhiên anh cũng hiểu được tâm ý của Phong Nguyệt, cho nên hôm đi đến nhà Sam Sam, sáng sớm Phong Nguyệt đã xuất hiện tại nhà Phong Đằng, sau đó cô thấy bộ âu phục mà Phong Đằng mặc, không nghĩ tình anh em mà chê bai. 
“Anh, anh chọn quần áo sao thế, thật chẳng có thẩm mỹ gì cả! Bộ âu phục này nhìn thường quá, với lại đường may cũng không đẹp nữa, anh may ở đâu thế?” 
Sam Sam ở một bên không nói lời nào. Phong Đằng mặt không chút thay đổi nói: “Nhà may Thái Sơn.” 
Nhà may Thái Sơn? 
Phong Nguyệt có tí mờ mịt, “Chưa nghe qua bao giờ, mới mở sao? Khẳng định rất nhanh sẽ đóng cửa.” 
Cũng là đóng cửa nhiều năm rồi! Sam Sam tiếp tục cúi mặt. 
Nhưng Ngôn Thanh nhìn ra có gì đó khác lạ, rồi nhìn thấy vẻ mặt của Sam Sam hiện giờ, có chút đăm chiêu cười nói: “Thái Sơn, chính là ba vợ của anh?”
Sam Sam giơ tay lên, “Đúng, là ba của tôi.” Đến lúc lên máy bay, Phong Nguyệt vẫn không ngừng trêu ghẹo: “Ôi, em thế nào mà ngay cả một cái áo mà chưa may được cho mẹ chồng nữa, thật là bất hiếu.” 
Sam Sam gục mặt vào lòng Phong Đằng, anh vỗ vỗ trấn an cô, tuy rằng bộ quần áo này làm anh không được tự nhiên cho lắm, nhưng cũng không có nghĩa là Phong Nguyệt có thể trêu ghẹo bọn họ. 

5 190
Chia sẻ bài này trên:
Kết bạn với CONGAI.MOBI trên facebook
Hãy gửi chia sẻ của bạn tới bài viết này qua địa chỉ mail congai.mobi@gmail.com Bài viết của bạn sẽ được đăng tải trên trang trong thời gian sớm nhất. Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. congai.mobi giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần.
Bài nhiều người quan tâm

Kết nối với chúng tôi

Hãy kết nối với chúng tôi để được chia sẻ cập nhật các thông tin mới nhất, hay nhất từ con gái