Sam Sam đến đây ăn nào! - Chương 67

Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!

Tác giả: Cố Mạn

Người dịch: Mai Quyên

Giới thiệu 'Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!'   

Chương 67

Thời tiết dần trở nên lạnh hơn, Sam Sam đã đi mua quần áo 2 lần rồi, nhưng mà tỉ lệ quần áo của cô so với Phong Đằng dường như vẫn chưa được cải thiện. Tuy nhiên, có mua nhiều hơn nữa thì cô cũng không có mặc đến, cô không cần mỗi ngày ở công ty trang điểm xinh đẹp quá làm gì. 
Lại nói tiếp, Sam Sam gần đây tình cảm và sự nghiệp đều đắc ý cả. Tình cảm thì khỏi nói, quả thực đắc ý đến nỗi làm cho người ta ăn không ngon ngủ không yên, nói về phần sự nghiệp thôi,  tuy rằng toàn bộ tiền thưởng tháng này đều trôi đi như mây bay phía chân trời, nhưng cô đã chính thức gia tập đoàn Phong Đằng 1 năm rồi, nói cách khác, cô sẽ được tăng lương.  Sam Sam hưng phần chờ mong không biết lần này lương sẽ tăng lên bao nhiêu! 
Trái với sự phấn chấn vui mừng của cô, kế toán trưởng cao cấp của tập đoàn Phong Đằng thì lại lo âu đến nỗi đầu tóc cũng muốn bạc trắng hết. Hiện tại trong công ty ai mà không biết nhân viên bộ tài vụ Tiết Sam Sam cùng Đại Boss có quan hệ chứ. Tăng bao nhiêu tiền lương mới phù hợp?  
Riêng giám đốc bộ phận tài vụ luôn công tư phân minh, dựa theo biểu hiện hàng ngày của Sam Sam mà phê vào bảng biên độ tăng lương, nhưng mà lúc đưa cho kế toán trưởng cao cấp phê duyệt thì mọi người đều nghĩ số tiền đó nhất định sẽ rất nhiều. 
Nếu mà tăng ít quá thì Tiết tiểu thư và Đại Boss sẽ không vui, mà nếu tăng nhiều thì có thể vuốt mông ngựa. 
Đáng thương cho vị kế toán trưởng cao cấp cứ mãi oán thầm không thôi: Thật là, lão công muốn tăng lương cho lão bà thì về nhà mà tăng, cần gì phải làm cho chúng tôi phiền não, chúng tôi cũng muốn tăng lương có được không?
Cuối cùng kế toán trưởng cao cấp cũng có 1 quyết định rất sáng suốt, dù thế nào cũng là tiền của Đại Boss, trái phải đều là tiền cả, mà họ còn có quan hệ, vì thế mà cầm bút lên, hí hoáy phê chuẩn “tăng lương cao nhất” 
Vài ngày sau đó, thông báo tăng tiền lương được công bố. Mọi người trong bộ tài vụ cứ quanh quẩn ngưỡng mộ tiền tăng lương của Sam Sam, nhưng cô lại cũng chẳng hiểu họ bị gì nữa, nhưng mà có thêm nhiều tiền vậy, Sam Sam rất hài lòng. 
Cuối cùng Sam Sam cũng bù vô được số tiền thưởng bị mất tháng này tập đoàn Phong Đằng vài năm trở lại đây kinh doanh rất hưng thịnh, lần này tiền tăng lương đều làm mọi người vui lòng, không khí trong văn phòng nhất thời ồn ào không thôi. Sam Sam đang nghe ngóng xem đồng nghiệp thảo luận buổi tối sẽ đi đâu ăn mừng thì đột nhiên nhận được điện thoại của Phong Nguyệt giọng đầy lo lắng: “Sam Sam, cô có ở công ty không? Tôi đang ở dưới lầu, cô xuống đây nhanh đi.” 
Sam Sam bị Phong Nguyệt dọa, không kịp nghĩ nhiều, chỉ nói với trưởng phòng một tiếng liền chạy vọt xuống dưới lầu. Xe Phong Nguyệt quả nhiên đang ở dưới lầu chờ, Sam Sam lên xe, Phong Nguyệt liền nổ máy chạy đi, nói cũng không kịp nói. 
Trên đường đi Phong Nguyệt mới kể rõ mọi chuyện. 
“Lần trước sau khi phẫu thuật, tôi có tham gia hội hiến máu, người đứng đầu hội chính là y tá của bệnh viện lần trước. Lúc nãy cô ấy gọi điện thoại cho tôi, nói ở đường cao tốc xảy ra tai nạn xe cộ liên hoàn, có 2 mẹ con đều là nhóm máu AB- RH âm tính, mà bệnh viện lại không đủ máu để dùng, hai mẹ con đang trong tình trạng nguy kịch, bệnh viện kêu gọi mọi người đi hiến máu.” 
“A”. Sam Sam thúc giục, “Vậy cô chạy nhanh lên đi.” 
Hai người chạy vội đến bệnh viện, lúc đến cửa thì đã thấy y tá lo lắng đứng chờ. 
Nhìn các cô đến, y ta hấp tấp dẫn hai người đi xét nghiệm, “Mau mau mau, chúng ta đi thử máu trước đi.” 
Y tá vừa đi vừa nói: “Thể trạng của Phong Nguyệt tôi biết rõ, cô mới phẫu thuật chưa tới 1 năm, không thể hiến máu được, vị tiểu thư kia cũng thuộc nhóm máu AB- RH âm tính?” 
Sam Sam gật đầu, “Đúng vậy, thân thể tôi khỏe lắm, lần trước hiến máu cũng hơn nửa năm rồi.” 
Y tá mừng rỡ nói: “Đi, đi theo tôi.” 
Xét nghiệm máu xong Sam Sam đi ra thì đã thấy Phong Nguyệt đang buồn bực nói chuyện điện thoại, thấy Sam Sam, Phong Nguyệt chạy nhanh đưa điện thoại cho cô, tiện thể nhắc nhở: “Anh tôi.” 
Sam Sam tiếp điện thoại, Phong Đằng quả nhiên nổi giận, giọng nói thập phần nghiêm khắc: “Chuyện lớn như vậy sao không nói anh một tiếng?” 
“Chỉ là hiến máu thôi mà, có gì lớn lao đâu.” Sam Sam phản bác lại. 
“Tiết Sam Sam.” 
Anh hạ thấp giọng kêu cả tên họ kêu ra, Sam Sam lập tức thay đổi thái độ, “Em sai rôi, lần sau nhất định sẽ nói anh nghe.” 
Nghe bên phía Phong Đằng hình như là âm thanh trong phòng họp, Sam Sam vội vàng nói: “Được rồi được rồi, anh họp đi, đừng lo cho tụi em. Đúng rồi, buổi tối chắc em và Phong Nguyệt sẽ ăn ở ngoài.” 
“Không cho phép ăn ở ngoài.” Phong Đằng hừ một tiếng, trước khi gác điện thoại, anh hung hăng uy hiếp: “Buổi về nhà ăn gan heo.”
Gan heo….orz Sam Sam nhớ tới mùi vị gan heo, đau khổ cúp điện thoại. 
Vì muốn tránh buổi tối về nhà ăn gan heo, Sam Sam hạ quyết tâm cùng Phong Nguyệt ăn xong rồi mới về, kết quả phải đợi báo cáo xét nghiệm máu nên 2 người chẳng đi đâu được, Phong Nguyệt thì lại có việc gấp phải đi. 
“Cô ở đây 1 mình không sao chứ?” 
“Không sao cả, cô cứ đi đi.” 
Phong Nguyệt đi không bao lâu, y tá liền mang báo cáo đi ra, sắp xếp 2 người khác đi hiến máu, sau đó mới đi đến chỗ Sam Sam, giọng nói có vẻ trách cứ: “Tiết tiểu thư, cô mang thai sao còn đi hiến máu, không phải làm chúng tôi thêm đau đầu sao? 
Sam Sam ngây người một hồi mới phản ứng lại, nhận thức được y tá đang nói gì, ngơ ngơ ngác ngác nói: “Mang thai? Tôi?” 
Y tá đưa bản xét nghiệm cho cô, “Cô xem đi, lượng HCG rất cao, không phải mang thai thì là gì nữa.” Nói xong y tá vừa cười vừa vỗ vai Sam Sam, “Ha ha, mặc kệ thế nào, tóm lại là chuyện tốt, chúc mừng cô!” 
Y tá đi rồi, Sam Sam ngồi ngơ ngẩn một lúc lâu mới hoàn hồn. Cô lấy điện thoại ra gọi. 
Không ai nghe máy. 
Àh, chắc là anh đang trong phòng họp rồi. Sam Sam máy móc soạn tin nhắn. 
“Đã xảy ra chuyện lớn…” 
Nửa tiếng sau, Phong Đằng gọi lại, bên người văng vẳng tiếng ban giám đốc nói chuyện. 
“Sam Sam, chuyện gì?” 
Sam Sam đang ngồi ở ghế dài trong bệnh viện, nói: “Cũng không có gì… Hình như, em có thai.” 
Phong Đằng thẳng thừng bãi bỏ cuộc họp, 20 phút sau, anh sốt ruột xuất hiện ở cửa bệnh viện. 
Sam Sam ngây ngốc ngồi ghế dài không biết đang suy nghĩ gì, Phong Đằng đứng xa xa nhìn cô, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm xúc kỳ lạ… 
Sam Sam, đứa nhỏ… 
Anh chậm rãi đếm bên cô, cầm bàn tay lạnh cóng, suốt trên đường đi Phong Đằng cứ lặp đi lặp lại những gì anh cần phải nói.  
“Sam Sam, chúng ta kết hôn đi.” 
Sam Sam ngẩng dầu, nhìn nhìn thân ảnh cao lớn trước mắt, “Hả? Sao?” 
Phong Đằng nhíu mi một chút, “Anh đang cầu hôn em mà em có phản ứng này sao?” 
Sam Sam yên lặng xem xét rồi liếc anh một cái, “Đứa nhỏ cũng có rồi, không kết hôn mới là lạ….” 
Phong Đằng: “…” 
Sam Sam miễn cưỡng phấn chấn tinh thần, “Buổi tối em không ăn gan heo có được không?” 
Phong Đằng nhịn không được nở nụ cười, ôm cô vào lòng, “Đừng sợ, có anh đây.”
A, đã bị anh nhìn ra, cô thực sự đang hoảng sợ, hoàn toàn không biết nên làm thế nào mới tốt, mọi thứ đến nhanh quá. Rõ ràng, rõ ràng bọn họ có “dự phòng” mà. 
“Chúng ta đi kiểm tra lại đi.” Phong Đằng liền ôm cô, đưa tay xem đồng hồ, “Hôm nay cũng muộn rồi, ngày mai anh đưa em đi, chờ ngày mai kiểm tra xong đã, giờ thì đi ăn cơm.” 
Nghe giọng nói ấm áp của anh an bài tốt mọi việc, Sam Sam dần 

5 204
Chia sẻ bài này trên:
Kết bạn với CONGAI.MOBI trên facebook
Hãy gửi chia sẻ của bạn tới bài viết này qua địa chỉ mail congai.mobi@gmail.com Bài viết của bạn sẽ được đăng tải trên trang trong thời gian sớm nhất. Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. congai.mobi giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần.
Bài nhiều người quan tâm

Kết nối với chúng tôi

Hãy kết nối với chúng tôi để được chia sẻ cập nhật các thông tin mới nhất, hay nhất từ con gái