Sam Sam đến đây ăn nào! - Chương 55

Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!

Tác giả: Cố Mạn

Người dịch: Mai Quyên

Giới thiệu 'Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!'

Chương 55

Cả nhà bị ông làm cho hoảng sợ, chẳng còn tâm trí mà cãi nhau, nhanh chóng đưa ông đến bệnh viện, nhưng lại không khám được. Y tá trực phòng cấp cứu buông điện thoại, lắc lắc đầu: “Hiện tại phòng cấp cứu quá tải rồi.” 
Bệnh viện không còn giường bệnh, người đó cũng chẳng còn cách nào, thấy mọi người trong nhà đều hoảng loạn, an ủi: “Người bên kia cũng bị như thế, nhưng bệnh tình cũng chẳng có gì trầm trọng cả. Các người cho ông ấy đi kiểm tra đi” 
Ông nội Tiết đã tỉnh lại, nhưng vẫn còn mơ hồ, ý thức chưa tỉnh táo, lúc trên đường đến bệnh viện, cả nhà Tiết Sam Sam thấy người ông nóng lên, phần eo có khối u sung đỏ, bộ phận địa phương thậm chí biến thành màu đen. Bệnh của ông do tích tụ lâu ngày, sợ cả nhà lo lắng nên không cho ai biết cả. Cuối cùng lại gặp dì gây chuyện, mới làm cho ông giận quá phát bệnh. 
Bác sĩ nói ông không sao cả thì họ cũng chỉ biết như thế, bây giờ đã là buổi chiều, ông nội Tiết vừa mới đi kiểm tra, ông đứng còn không nổi thì làm sao mà chuyển viện được. Huống chi chắc gì bệnh viện khác sẽ tốt hơn chứ? 
Sam Sam nghe người ta nói khám bệnh ở thành phố lớn rất khó khăn, giờ chính mình gặp phải chuyện này cô mới biết được “khó khăn” mà họ nói là như thế nào. 
Nhưng bác sĩ phòng cấp cứu cũng rất thiện tâm, đến thăm bệnh vài lần, hết ca trực còn dặn dò gia đình cô. Buổi tối rốt cuộc cũng có giường bệnh, ông an ổn ngủ, mọi người cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. 
Qua ngày hôm sau ông lại đi kiểm tra lần nữa, bệnh tình vẫn như cũ, bác sĩ đảm bảo ông sẽ hết bệnh. Ngày mai là ngày thứ hai, mẹ Tiết bảo Sam Sam cứ đi làm, cô tuy rằng lo lắng nhưng trong nhà nhiều người vậy, cũng không cần tới cô. Cô gật gật đầu, quyết định ngày mai sẽ đi làm. 
Nhưng ai ngờ ngày thứ 2 khi cô đang trên đường đi làm, Sam Sam nhận được điện thoại của mẹ Tiết giọng khẩn trương nói: “Sam Sam con tới đây mau, bác sĩ phòng cấp cứu không cho chúng ta ở lại.” 
Phòng cấp cứu hàng ngày có bác sĩ khác nhau trực ca. Hôm nay tới phiên ca trực của bác sĩ khác, buổi sáng ba Tiết dẫn ông đi kiểm tra, mọi thứ đều tốt cả, không lâu sau đó, vị bác sĩ trực ca sáng nay lấy lại giường bệnh, không cho ông nằm, còn kêu ông ngồi ngoài hành lang. 
Ông nội bệnh tình chưa thuyên giảm, phần eo vẫn sung đỏ, làm sao mà ngồi ngoài hành lang được, cả gia đình đi theo năn nỉ vị bác sị đó, nhưng hắn ta chẳng thèm đoái hoài, còn nói phòng cấp cứu không phải để qua đêm, hôm qua cả nhà ở lại phòng cấp cứu là không đúng quy định. 
Mẹ Tiết vừa tức vừa khóc, nước mắt đầm đìa nói với Sam Sam: “Tưởng là mọi chuyện đều ổn, ai ngờ tên bác sĩ kia lại làm vậy.” 
Trong phòng cấp cứu có vài người đàn ông thong dong nhà rỗi, Sam Sam cũng là hôm qua mới biết những người lúc nãy chính là y thác, ngày hôm qua có hắn ta ở đây mà Tiết gia lại không đút lót gì cho hắn, không ngờ hôm nay lại kiếm cớ trả thù. 
Dì kích động nói: “Chúng ta sẽ không đi, coi hắn làm sao đuổi chúng ta!” 
Sam Sam chậm rãi ngồi xuống bên cạnh mẹ Tiết, trong đầu hoang mang vô lực. 
Cô biết thế giới này chỉ coi trọng thế lực, đó đến giờ cô sống rất an nhàn, chưa từng gặp qua trường hợp kỳ thị trắng trợn như vậy, chuyện này lại phát sinh đối với gia đình cô, cô vô cùng hoang mang, bọn họ đúng thật là vô lại! 
Cô hận mình trước kia vì sao mình lại ngây thơ quá, vì sao lại sống vô ưu vô lự? 
Mọi thứ đột nhiên rơi vào tuyệt vọng. Cô vốn nghĩ ông nội sẽ mau lành bệnh, ngày đầu tiên nằm viện, nghe bác sĩ nói ông sẽ không sao, cô rất tin tưởng. Nhưng giờ thì cô không dám chắc điều gì nữa. Làm sao bây giờ? Phải làm gì bây giờ? Hôm nay lúc bác sĩ xuống ca, bảo bọn họ nên lo lót, nhưng chắc gì ngày mai đám người đó sẽ không lấy lại giường bệnh chứ! 
Nhìn mọi người trong nhà đều lo sợ, Sam Sam nắm chặt di động, rốt cuộc bấm số gọi đi. 
Điện thoại vang được vài giây liền có người bắt máy, theo đó là giọng nói quen thuộc. 
“Phong Đằng…” 
Chỉ kêu tên anh thôi mà Sam Sam lập tức bật khóc, lòng nghẹn ngào không nói được gì, đến cả thở cũng khó khăn. 
“Tiết Sam Sam.” Phong Đằng kêu cả tên họ cô ra chỉ khi anh tức giận, nếu là bình thường chắc Sam Sam đã cả kinh, nhưng hiện tại nghe anh gọi mình, cô lại giống như được an ủi. 
“Em…” 
Lại nghẹn ngào… 
Điện thoại bên kia yên lặng một lúc. 
“Sam Sam, em đang ở đâu? 
“Em đang ở bệnh viện.” 

5 128
Chia sẻ bài này trên:
Kết bạn với CONGAI.MOBI trên facebook
Hãy gửi chia sẻ của bạn tới bài viết này qua địa chỉ mail congai.mobi@gmail.com Bài viết của bạn sẽ được đăng tải trên trang trong thời gian sớm nhất. Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. congai.mobi giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần.
Bài nhiều người quan tâm

Kết nối với chúng tôi

Hãy kết nối với chúng tôi để được chia sẻ cập nhật các thông tin mới nhất, hay nhất từ con gái