Sam Sam đến đây ăn nào! - Chương 39, 40

 Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!

Tác giả: Cố Mạn

Người dịch: Mai Quyên

Giới thiệu 'Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!'

 Chương 39

Sam Sam gọi điện thoại xong, nhớ tới chuyện phải về nhà, cô nắm di động bối rối. Hiện tại nếu vé xe lửa mất rồi thì chỉ còn cách mua vé máy bay thôi, nhưng làm sao mua được vé chứ? Cô có biết số điện thoại đâu mà gọi tới chỗ bán vé L 
Cô ngồi chờ Phong Đằng nói chuyện với Vương quản gia xong, đi đến bên anh câu nệ nói: “Đại Boss, anh có biết đặt vé máy bay sao không?” 
Phong Đằng từ trước tới giờ không cần quan tâm những chuyện nhỏ nhặt thế này, đều là có người làm cho anh. Anh nhìn Tiết Sam Sam đầy vẻ mệt mỏi, nói, “Đi nghỉ ngơi đi. Chuyện đặt vé em không cần quan tâm.” 
Anh xoay qua phân phó Vương quản gia: “Ngày mai ông đi mua vé máy bay đi.” 
Sam Sam ngượng ngùng nhìn Vương quản gia: “Làm phiền ông.” 
Quản gia tỏ vẻ nghiêm túc như đây là việc ông phải làm, ông lấy giấy ghi lại cẩn thận số chứng minh thư của cô rồi gọi 1 cô gái còn trẻ: “Tiểu Chu, dẫn Tiết tiểu thư lên phòng dành cho khách trên lầu 2 đi.” 
“Gian phòng phía đông.” Phong Đằng chêm thêm 1 câu. 
Cô gái có khuôn mặt bầu bĩnh đi đến bên cô, vừa nghe được lời nói của Phong Đằng liền tỏ vẻ kinh ngạc, khách sáo nói với Sam Sam: “Tiết tiểu thư, xin mời theo tôi.” 
Tiểu Chu kéo hành lý của Sam Sam lên lầu 2, đẩy cửa phòng ra và cười nói: “Đến rồi” 
Cô gái bật đèn, căn phòng hào nhoáng hiện lên trước mắt làm Sam Sam thốt lên: “Đẹp quá !” 
Tiểu Chu mỉm cười: “Phòng này đối diện với phòng của cậu chủ.” 
Sam Sam sửng sốt một chút: “Thật sao?” 
“Đúng vậy, phòng cậu chủ ở lầu 3, đối diện với phòng này.” Tiểu Chu chỉ lên trần nhà, “Phòng này có phong cảnh tốt nhất, buổi sáng Tiết tiểu thử có thể mở cửa sổ nhìn thử xem. Đáng tiếc giờ đang là mùa đông, tuyết vẫn còn rơi rất nhiều nếu không sáng mai mà nhìn ra từ cửa số phong cảnh tuyệt đẹp.” 
Tiểu Chu vừa nói vừa nhanh nhẹn thu dọn hành lý, sau đó lại đi xuống dưới lầu đem cho Sam Sam một ly sữa nóng. 
“Tiết tiểu thư, cô còn cần gì nữa không?” 
Sam Sam vội vàng lắc đầu: “Không, cám ơn cô.” 
Tiểu Chu cười nói: “Tiết tiểu thư đừng khách sáo như vậy. Tôi xin phép ra ngoài, có chuyện gì cô cứ dùng điện thoại trong nhà gọi tôi.” 
Chờ cô gái đi rồi, Sam Sam mới đi loanh quanh nhìn căn phòng. Đúng là một căn phòng rộng rãi đầy đủ tiện nghi, bàn đọc sách, tủ đựng quần áo đều có đủ, còn có ban công rất lớn, ngay đó có để 1 cái ghế sofa. Nhìn cái ghế sofa màu trắng to to bự bự ở ban công làm Sam Sam chỉ muốn nhào lại mà nằm. 
Sam Sam đi ra ban công, ngồi lên sofa, giương mắt nhìn xung quanh, trong lòng đột nhiên thấy phiền não. 
Aizzzz, ban công của nhà Đại Boss so với nhà cô bự hơn rất nhiều… Thực làm cho người ta tủi thân… 
Trong vài giây, cô có chút buồn phiền vì sự chênh lệch giữa 2 người. Nhưng cấu tạo sinh lý từ trước tới nay của Tiết Sam Sam làm cô rất khó buồn bực vì chuyện gì quá lâu. Đầu óc cô giờ cũng chẳng nghĩ tới chuyện đó nữa bởi cơn buồn ngủ bắt đầu ập đến. Sam Sam ngáp dài ngáp ngắn, đứng lên đi về phía giường ngủ. 
Nháy mắt cô đã chìm vào giấc ngủ. 
Phòng khách dưới lầu vẫn sáng trưng như lúc nãy. 
Phong Đằng cũng không thường ở chỗ này, nhưng lúc này lại là Tết, nên không ít chuyện phải xử lý. Xử lý mọi thứ xong, anh bước lên lầu, đột nhiên dừng lại, xoay qua nói với Vương quản gia: “Đặt vé máy bay của Tiết tiểu thư vào đầu năm mới.” 
Vương quản gia ngây người một lúc, lập tức gật đầu tỏ vẻ hiểu được ý tứ của Phong Đằng: “Vâng, cậu chủ.” 
Phong Đằng nói xong thản nhiên đi lên lầu, đi ngang qua lầu 2, khóe miệng anh cong lên đầy ngụ ý. 

 

Chương 40

Sam Sam ngủ một giấc đã đời, lại nhớ đến chuyện xui xẻo xảy ra hôm qua, cô liền bừng bừng tức giận. Cô đánh răng rửa mặt xong xuôi rồi ra mở cửa định xuống lầu, thì đã thấy Tiểu Chu đứng bên ngoài chờ nàng từ bao giờ. Tiểu chu lập tức tươi cười chào đón: “Tiết tiểu thư, chào buổi sáng.” 
Sam Sam vội vàng đáp lại: “Chào buổi sáng, Tiểu Chu.” 
“Mời Tiết tiểu thư xuống lầu dùng bữa sáng.” 
“Ách…” Sam Sam do dự vài giây, đã làm khách nhà người ta mà còn dùng luôn cả bữa sáng thì không tốt lắm. 
Tiểu Chu quan sát biểu tình trên mặt Sam Sam, lập tức nói: “ Cậu chủ đã phân phó, nếu Tiết tiểu thư dậy thì mời cô xuống dùng bữa sáng. Phong tiểu thư cũng đến đây.” 
“Phong tiểu thư?” Sam Sam hơi hơi kinh ngạc. 
Tiểu Chu gật đầu: “Đúng vậy, cô ấy đã đến đây từ sớm.” 
Phong Nguyệt nhìn bát cháo mà chẳng muốn ăn bởi lẽ sáng sớm cô tới đây cũng có phải để ăn sáng đâu. Khuấy hai vòng trong bát cháo, cô cuối cùng cũng không nhịn được. 
“Anh, năm nay Sam Sam sẽ ở nhà chúng ta ăn Tết hả?” 
Phong Đằng liếc nhìn cô một cái, “Tin tức của em nhạy thật !” 
Phong Nguyệt trên mặt có tí ngượng ngùng, kêu một tiếng: “Anh” 
“Sao?” 
“…Anh thích Sam Sam?” 
Cô không biết sao mình lại hỏi anh như vậy. Anh hai cô là như thế, nếu thích cái gì thì nhất định phải có cái đó bên cạnh. Nhưng với tình huống này, cô không tài nào giải thích được. 
Anh hai tự nhiên mang một cô gái về nhà mừng năm mới…. Tuy rằng cô biết họ cũng quen biết được vài tháng, nhưng Phong Nguyệt vẫn cảm thấy so với mấy chuyện nhà giàu gặp các minh tinh sau vài ngày liền kết hôn còn ngạc nhiên hơn. 
Phong Đằng từ chối cho ý kiến, hiển nhiên cũng không trả lời. 
“Anh, em quan tâm anh mà.” 
Phong Nguyệt nhìn anh và nói: “Em biết anh không thích em nhiều chuyện, nhưng em chỉ muốn biết anh nghĩ thế nào thôi. Anh nhất định phải làm em yên tâm. Giống như khi em cùng Ngôn Thanh kết hôn, em không ngăn cản anh điều tra về Ngôn Thanh, vì em cũng muốn anh yên tâm, vì chúng ta là người thân duy nhất của nhau.” 
Phong Đằng thở dài, “Sam Sam không đáng ghét.” 
“Vậy anh thích Sam Sam và sẽ kết hôn cùng cô ấy?” 
Phong Đằng dừng một chút, “Em suy nghĩ quá nhiều rồi.” 
Phong Nguyệt chần chờ nói: “Anh, đừng giỡn với em chứ. Nói đi.” 
Phong Đằng mặt không vui cũng không giận nói: “Anh cũng không phải người rãnh rỗi.” 
“Được rồi.” Phong Nguyệt không nói tiếp nữa, anh cô bắt đầu đánh Thái Cực, nếu có nói nữa thì cũng chẳng được gì. Cô vòng vo: “Em tưởng anh sẽ chọn cho em chị dâu môn đăng hộ đối.” 
Phong Đằng thản nhiên nói: “Đám cưới cùng người khác vì tiền tài, môn đăng hộ đối thì Phong Đằng này không cần.”
Phong Nguyệt lắc đầu nói: “Em không phải có ý này, em không để ý chuyện môn đăng hộ đối, nếu không em lấy Ngôn Thanh làm gì chứ. Em nghĩ như vậy vì trước kia bạn gái của anh toàn những người có gia thế… cho nên em nghĩ…” 
“Trùng hợp mà thôi.” 
Trước giờ tính ra anh cũng quen có 2 người bạn gái, cũng chưa tính tới chuyệt kết hôn. Nhưng từ khi ông nội qua đời đến nay, anh hai cũng chưa từng quen ai nữa. Phong Nguyệt thử hỏi: “Nếu không, sao anh không chấp nhận Lệ Trữ?” 
Lệ Trữ? 
Phong Đằng kinh ngạc hỏi: “Sao em lại nhắc đến cô ấy?” 
“Lệ Trữ cùng chúng ta lớn lên, anh đừng nói là anh không biết cô ấy thích anh.” Phong Nguyệt oán giận nói. Lệ Trữ là cháu gái của người giúp việc trong nhà, bằng tuổi với Phong Nguyệt, hai người từ nhỏ cùng nhau lớn lên, học cùng trường với nhau, là bạn tốt của nhau. 
“Phong Nguyệt, cô ấy cùng em lớn lên, chứ không phải cùng anh.” 
“Nhưng lúc học trung học, cô ấy vẫn còn ở đây.” 
Phong Đằng chẳng có tí nào hờn giận nói: “Anh nghĩ đáng lẽ chúng ta đang nói về chuyện của Sam Sam chứ không phải Lệ Trữ.” 
Phong Nguyệt biết anh không nghĩ đến sẽ có cuộc nói chuyện này, nhưng đã nhịn bấy lâu nay, cô muốn có đáp án. 
“Em chỉ muốn biết anh không hài lòng điều gì ở Lệ Trữ.” 
Phong Đằng nhìn cô, “Phong Nguyệt, anh đối với Sam Sam có thể có nhiều điều chưa hài lòng, nhưng đối với Lệ Trữ thì không có gì không hài lòng. Em hiểu không?” 
Phong Nguyệt im lặng, sau đó thở dài. Bởi vì không thích, nên không có gì là không hài lòng. Nhưng với Sam Sam, bởi vì anh thích cô ấy, để mắt đến cô ấy, anh tự nhiên luôn soi mói, cho nên chứa nhiều bất mãn. 
Kì thật đối với Sam Sam cô cũng rất có cảm tình, nhưng còn Lệ Trữ thì sao, làm sao giải thích với cô ấy? Phong Nguyệt đảo mắt, “Anh, em hỏi một chút, tiêu chuẩn bản gái của anh là gì?” 
“Nếu như người đó không đáng ghét thì có thể.” Phong Đằng thuận miệng nói.

Phong Nguyệt bất mãn nói: “Con gái nhu mì không phải có rất nhiều sao? Anh hai, anh chia tay bạn gái cũng lâu lắm rồi, sao tới bây giờ mới lựa chọn Sam Sam chứ?” 
“Vì cô ấy rất đặc biệt.” 
Phong Nguyệt lập tức truy vấn: “Cô ấy đặc biệt chỗ nào?” 
Phong Đằng cũng không lập tức trả lời cô, anh tao nhã cầm lấy cái chén trong tay, sau đó khoan thai nói: “Cô ấy đặc biệt khi ăn cơm.”
“A?” Phong đại tiểu thư hoài nghi lỗ tai mình có vấn đề, ngây người 1 lúc rồi trừng mắt nhìn anh. 
Phong Nguyệt định hỏi thêm gì nữa nhưng khi thấy nhân vật chính bước vào phòng ăn thì im lặng, khôi phục lại bình thường. 
Cô tươi cười chào hỏi Sam Sam: “Sam Sam, mau tới ăn điểm tâm.” 
“Phong tiểu thư.” 
“Ai nha, tôi gọi cô là Sam Sam, cô lại gọi tôi là Phong tiểu thư, thật là buồn.” 

“A?” Sam Sam hiển nhiên sững người, không ứng phó kịp cái không khí vô cùng thân thiết này. Cô nhìn về phía Phong Đằng. 

Phong Đằng nói: “Ngồi xuống ăn cơm, thời gian ăn sang là lúc 7 giờ, về sau không được đến muộn.”
“Vâng.” 

5 127
Chia sẻ bài này trên:
Kết bạn với CONGAI.MOBI trên facebook
Hãy gửi chia sẻ của bạn tới bài viết này qua địa chỉ mail congai.mobi@gmail.com Bài viết của bạn sẽ được đăng tải trên trang trong thời gian sớm nhất. Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. congai.mobi giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần.
Bài nhiều người quan tâm

Kết nối với chúng tôi

Hãy kết nối với chúng tôi để được chia sẻ cập nhật các thông tin mới nhất, hay nhất từ con gái