Sam Sam đến đây ăn nào! - Chương 35, 36

 Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!

Tác giả: Cố Mạn

Người dịch: Mai Quyên

Giới thiệu 'Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!'

 Chương 35

Trợ lý Phương dường như hiểu được suy nghĩ của Sam Sam liền giải thích: “Hôm nay chúng tôi cùng Phong Tổng tham gia tiệc rượu ở lãnh sự quán. Tiết tiểu thư không biết sao?” 

Trợ lý Phương vừa nói vừa đẩy cửa ra ngoài, Sam Sam theo quán tính cũng theo ra ngoài. Dưới ánh đèn đường loe lóe, tuyết rơi lả tả, thân ảnh Phong Đằng cao ráo thong dong đứng dựa vào xe. 
Sam Sam trong nháy mắt cảm thấy Đại Boss còn đáng sợ hơn mấy gã cảnh sát hồi nãy. 
Cô từng bước đi đến bên Phong Đằng, theo bản năng liền cúi đầu, tỏ vẻ cực kỳ sám hối. 
Tầm mắt vừa vặn nhìn những những bông tuyết rơi trên áo khoác đen của Đại Boss, Sam Sam không biết tại sao trong lòng lại rối loạn, rõ ràng 1 giây trước đây còn lo sợ, nhưng hiện tại lại nóng lòng chờ mong. 
Nhưng Phong Đằng 1 chữ cũng không nói, chỉ nhìn cô một lúc, sau đó tao nhã phủi đi lớp bông tuyết trên người và quay đầu lên xe. 
Trợ lý Phương đem hành lý của Sam Sam bỏ vào cốp xe, thấy cô còn đứng tần ngần trước xe, anh ho “khụ” 1 tiếng và nói: “Tiết tiểu thư, mời lên xe.” 
“Vâng.” Sam sam đứng ngoài xe do dự vài giây. 
Trợ lý Phương lại ho “khụ khụ” vài tiếng nữa, “Tiết tiểu thư?” 
Sam Sam nhìn trợ lý Phương khẩn cầu – cùng là nhân viên, trợ lý Phương, chắc anh hiểu được ! Có nhân viên nào mới bị bắt về đồn cảnh sát mà còn dám đi chung xe với ông chủ mình chứ. 
Trong xe trở nên rất im ắng, cuối cùng Phong Đằng ngắn gọn lên tiếng: “Lái xe.” 
Trợ lý Phương hiểu ý trầm mặc nói: “Phong tổng, Tiết tiểu thư không đón được xe lửa, chúng ta có phải hay không trực tiếp đưa Tiết tiểu thư về nhà?” 
Sam Sam miễn cưỡng trả lời: “Có thể đưa tôi đến khách sạn gần đây không?” 
Cô vội vàng đem sự tình từ đầu đến cuối giải thích cho 2 người nghe, chủ thuê đã lấy lại nhà, bạn thời đại học thì cũng rời khỏi thành phố S về nhà rồi. Rồi lại nhớ tới ví tiền của mình bị trộm. 
A! Làm sao cô có thể quên việc này chứ? 
Điều quan trọng trước mắt chính là – vay tiền ! Còn chuyện với Đại Boss thì khoan hẵng tính, vay tiền quan trọng hơn! 
Mượn tiền của Đại Boss? Hay là thôi đi… Nhà tư bản như Đại Boss thì thiếu gì tiền, mượn một chút cũng không sao. Sam Sam sau 1 hồi đắn đo định mở miệng hỏi thì chợt nghe Phong Đằng nói với trợ lý Phương: “Anh xuống xe về nhà đi. Tôi sẽ tự lái.” 
“Được” 
Cái gì? Trợ lý Phương phải đi? Sam Sam còn chưa kịp suy nghĩ ra cách ứng phó thì trợ lý Phương đã xuống xe, nho nhã lễ độ chào tạm biệt Phong Đằng và Sam Sam. Chỉ còn mình Sam Sam với Đại Boss ngồi trong xe. 
Sam Sam trơ mắt nhìn trợ lý Phương rời khỏi, trong lòng càng thêm tuyệt vọng, chẳng lẽ ông trời thật sự muốn cô mượn tiền Đại Boss? 
Cửa xe mở ra, một thân hình nam tính cao lớn lẳng lặng ngồi bên cạnh cô. Hơi thở nam tính vây quanh người cô làm tim cô bất chợt đập liên hồi. Đầu óc Sam Sam rối tung rối mù, cô mở cửa xe để gió lạnh lùa vào xe. 
Phong Đằng cũng không lập tức lái xe, tay anh để trên tay lái, ánh mắt dừng lại ở 1 điểm hư vô: “Tiết Sam Sam, em không có gì nói với tôi sao?” 
Đương nhiên là có, chính là mượn anh 1 ngàn đồng ! Không, một ngàn rưỡi mới đúng ! Nhưng vay tiền thì cũng tùy trường hợp mà mượn, Sam Sam ngượng ngùng nói: “Đại Boss, anh thật sự có thể lái xe sao? Anh mới tham gia tiệc rượu mà ! Uống rượu thì làm sao lái xe được chứ” 
Phong Đằng nhìn về phía cô, khóe miệng nhếch lên, tựa tiếu phi tiếu: “Em yên tâm, lúc nãy tôi không có uống rượu.” 
“Ơ...” 

 

Chương 36

Sam Sam cứ nghĩ mãi số tiền 1 ngàn rưỡi trong đầu. 
“Lúc nãy em nói với cảnh sát em là nhân viên của Phong Đằng?” 
Xong rồi xong rồi, cuối cùng cũng truy tới rồi! 
“Vâng, đúng vậy.” 
Phong Đằng hừ lạnh 1 tiếng: “Thì ra lúc đó em cũng còn nhớ mình là nhân viên của Phong Đằng” 
Sam Sam nắm bắt cơ hội biểu lộ: “Tôi, tôi vẫn nhớ rõ mình là nhân viên của công ty….” 
“Thế àh? Vậy sao mấy ngày nay chẳng thấy bóng dáng em đâu?” 
Đại Boss, cái này gọi là vừa ăn cướp vừa la làng, mấy hôm nay rõ ràng là chính anh tự biến mất không phải sao? Tôi không có liên quan gì nha! 
“Mấy ngày nay tôi vẫn làm việc rất chăm chỉ, khụ, cho nên, anh có thể vì tôi cật lực làm việc mà cho tôi ứng trước tiền tăng ca, qua năm tôi sẽ trả lại anh.” 
Rốt cuộc cũng nói ra rồi ! Sam Sam cảm thấy nhẹ cả lòng. 
Phong Đằng liếc mắt nhìn cô 1 cái: “Ví tiền và di động đều rớt?” 
Sam sam vội vàng gật gật đầu. 
“Muốn vay tiền? Tiết Sam Sam, tiền của tôi không dễ dàng cho mượn được.” thanh âm đột nhiên trở nên nguy hiểm, “Em cẩn thận suy nghĩ, rốt cuộc em có gì muốn nói với tôi không? 
Sam Sam cảm thấy lời nói của Đại Boss có vẻ mơ hồ, câu “Cẩn thận suy nghĩ” làm Sam Sam nhớ tới 1 việc trước kia. Lời nói của Đại Boss lúc đó cũng làm nàng suy nghĩ một chút. 
“Vì sao em mỗi ngày đều đến văn phòng của tôi, bởi vì tôi yêu cầu em? Vì sao em cùng tôi ăn cơm, bởi vì tôi bắt ép em? Suy nghĩ cho kỹ đi Sam Sam”. 
Có phải Đại Boss ám chỉ cái này không? 
Mấy câu nói đó đương nhiên cô có suy nghĩ tới, nhưng thực sự cô cảm thấy chính bởi vì anh ta ra lệnh cho cô… Cô sao lại ngốc như vậy, trước hết phải kiếm 1 đáp án ứng phó với Đại Boss, nếu không thì sẽ không mượn được tiền… Sao mượn tiền mà lại khó khăn vậy chứ? 
Chiếc xe từ từ lăn bánh. 
“Cái kia, tôi nghĩ…” 
“Vì sao tôi mỗi ngày đều lên văn phòng anh, vì sao mỗi ngày đều cùng anh ăn cơm, không phải bởi vì anh ra lệnh cho tôi. Mà bởi vì… bởi vì…” 
Sam Sam một bên kéo dài thời gian, một bên vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cái khó cũng ló cái khôn. Cô mạnh dạn trả lời: 
“Tại vì anh quá đẹp trai” 
Lời vừa ra khỏi miệng, không khí trong xe càng trở nên căng thẳng. Cô không dám nhìn thẳng Đại Boss, trong nháy mắt cô cảm thấy mình có tí rung động. 
Vì tôi thích vẻ đẹp trai của anh? Có lẽ đây mới là sự thật? 
Phong Đằng nhất thời không nói được gì, cả nửa ngày anh mới lên tiếng, giọng nói âm trầm khó lường: “Sao? Tốt lắm, nếu vì tôi đẹp trai, thế thì em sao lại như thế?” 
Sam Sam tự hỏi bản thân một chút mới lý giải được câu anh nói “Thế thì em sao lại như thế” là chỉ chuyện nàng cự tuyệt lời tỏ tình của anh. Đại Boss nói chuyện không thể trực tiếp một chút sao, nếu cô thích vẻ đẹp trai của anh, thì sao lại cự tuyệt anh chứ? 
Quả nhiên nói dối cũng là một nghệ thuật! 
Á… Tuy rằng lời nói của ngài chủ tịch có hơi ngoắt ngoéo, nhưng ý của anh ta là… Anh thật sự thích cô? 
A a a!!!!!!! 

5 123
Chia sẻ bài này trên:
Kết bạn với CONGAI.MOBI trên facebook
Hãy gửi chia sẻ của bạn tới bài viết này qua địa chỉ mail congai.mobi@gmail.com Bài viết của bạn sẽ được đăng tải trên trang trong thời gian sớm nhất. Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. congai.mobi giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần.
Bài nhiều người quan tâm

Kết nối với chúng tôi

Hãy kết nối với chúng tôi để được chia sẻ cập nhật các thông tin mới nhất, hay nhất từ con gái