Sam Sam đến đây ăn nào! - Chương 26

   Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!

Tác giả: Cố Mạn

Người dịch: Mai Quyên

Giới thiệu 'Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!' Chương 26

Sam Sam đẩy cánh cửa lớn của khách sạn. 
Bên ngoài gió tây bắc lạnh thấu xương, Sam Sam bị gió thổi lạnh co ro một lúc, liền vội vàng quay trở vào bên trong. 
Lạnh quá! Cô làm sao mà lại đi xuống tầng dưới thế này nhỉ? Sam Sam ôm lấy cánh tay trần run cầm cập. 
Dù sao về sớm một chút cũng tốt, cũng muộn rồi… 
Đang nghĩ ngợi, chuông điện thoại trong ví reo lên, Sam Sam lấy điện thoại ra, nhìn số điện thoại đang nhấp nháy trên màn hình, lặng cả người, rõ ràng trong đầu đã nghĩ là không nghe, nhưng tay thì chẳng biết tại sao lại ấn vào nút nhận cuộc gọi. 
Giọng nói của Phong Đằng vọng tới với vẻ không vui : “Cô đang ở đâu đấy?” 
“..Ở dưới sảnh.” 

”Đã bảo cô đừng có chạy lung tung cơ mà?” Phong Đằng càng có vẻ không vui, ”Đứng đấy chờ, tôi xuống ngay đây.” 
”Chờ đã.” Cảm giác Phong Đằng sắp sửa dập điện thoại, Sam Sam vội vàng gọi với. Dù sao thì cũng chẳng chạy thoát, chi bằng chết cho thoải mái, Sam Sam mặt dày nói: ”Chủ tịch, ...Anh có thể lấy giúp tôi cái áo lông xuống đây không” 
Một lúc sau, Sam Sam nhìn thấy Phong Đằng từ thang máy đi ra, trên tay cầm chiếc áo lông của cô, đôi mắt sắc bén chỉ đảo lướt qua là tìm ngay được cô. Sam Sam vội vàng chạy tới, vừa cảm ơn vừa giật lấy áo của mình từ trong tay anh. 
“Cô xuống dưới này làm gì?” 
”À, tôi nhức đầu, muốn đi về.” Sam Sam chột dạ nói. 
Phong Đằng nhìn khuôn mặt đỏ ửng của cô, sắc mặt dịu xuống ” Để tôi đưa cô về”. 
Sau đó đi thẳng ra ngoài không cho cô từ chối. 
Sam Sam sửng sốt trong giây lát rồi mới theo kịp. Ngài chủ tịch thật là quá khách khí… Như thế này thì cô sẽ suy nghĩ lung tung mất thôi… 
Sam Sam vẫn nghĩ lung tung khi bước lên xe. 
Chiếc xe đua màu trắng chạy êm ru trong đêm, cả hai người ngồi trong xe đều không nói gì. 
Một lúc sau, cuối cùng Sam Sam nhịn không được liền đem sự nghi ngờ của mình ra hỏi: ” Chủ tịch, anh Ngôn nói, mấy tháng gần đây Phong tiểu thư không đi Châu Âu.” 
” Ừ.” Phong Đằng lạnh nhạt trả lời, “Rồi sao nữa?” 
Anh ta lại còn hỏi cô rồi sao nữa? Sam Sam trợn to mắt lên nhìn anh, có người bị phát hiện ra nói dối mà vẫn còn thản nhiên thế cơ à? 
Boss chắc chắn là lão yêu nghìn năm! 
” Thế, vậy tại sao anh lại nói với tôi là cô ấy đi Châu Âu?” 
Phong Đằng lạnh lùng nói: ” Tiết Sam Sam, cô có thể ngốc hơn nữa đi.” 
Lại còn nói cô là ngốc! Thái độ của tên nghi phạm này thật là quá hung hăng! 
Hơn nữa, cô không ngốc mà, chỉ là, chỉ là nếu như điều cô nghĩ là sự thật, thế thì đáng sợ quá. Người ta là ngài chủ tịch, cảm giác giống như là ngăn cách cả một vũ trụ, ai lại có thể nghi ngờ một người ngoài hành tinh…..Thích mình chứ? 
Sam Sam nghĩ ngợi lung tung, trong xe yên tĩnh trở lại, Phong Đằng ra vẻ buột miệng hỏi: ” Chuyện khiêu vũ lúc nãy cô đừng hiểu lầm.” 
Trước đấy, Chu Hiểu Vi đã không nhận chi phiếu, sau khi điệu nhảy thứ nhất kết thúc đã đề nghị anh nhảy thêm với cô một điệu nữa. Thái độ e thẹn của Chu Hiểu Vi có hàm chứa ý tứ gì làm sao Phong Đằng lại không nhận ra, nhưng nhảy thêm một điệu nữa thì có thể thay đổi được gì đâu? Hơn nữa trong những sự kiện như cuộc liên hoan cuối năm này, anh khó có thể khiến cô – người đã từng hiến máu cho Phong Nguyệt mất mặt, bất đắc dĩ nhảy với cô điệu thứ hai. 
Sau đó lại thấy Tiết Sam Sam đi ra ngoài. 
Kinh nghiệm cho Phong Đằng biết, Tiết Sam Sam chắc chắn sẽ không bỏ ra ngoài bởi vì một lý do thông thường nào đó, nhưng anh vẫn quyết định giải thích một chút. Tuy rằng sự giải thích của anh thực sự là quá hàm súc, chỉ nhắc đến rồi thôi luôn. 
Sam Sam cảm động sự sai sót ngẫu nhiên này. Cô hoàn toàn không biết Phong Đằng và Chu Hiểu Vi nhảy điệu nhảy thứ hai, cho rằng Phong Đằng giải thích với cô về điệu nhảy thứ nhất cơ. 
Đến chuyện phải nhảy với người con gái khác theo thông lệ mà Boss cũng đều giải thích với cô, nói cô đừng có hiểu lầm… 
Chẳng lẽ, chẳng lẽ, thực sự… thực sự… 
Sam Sam xúc động, men rượu bốc lên, cả ý nghĩ cũng tỏa nhiệt hỏi: ” Chủ tịch, tôi có hiểu nhầm anh không, anh thích tôi à?” 
Bàn tay nắm vô lăng của Phong Đằng khẽ động, mắt vẫn hướng thẳng về phía trước nhìn đường, nói rất nghiêm trang: “Thỉnh thoảng hiểu nhầm một chút cũng không sao.” 
Á… Tuy rằng lời nói của ngài chủ tịch có hơi ngoắt ngoéo, nhưng ý của anh ta là… Anh thật sự thích cô? 
A a a!!!!!!! 
Đột nhiên Sam Sam cảm thấy vô cùng lóng ngóng, dường như không biết phải để chân tay vào chỗ nào, không gian trong xe bỗng trở nên quá nhỏ, tiếng tim đập to đến nỗi mình cũng nghe thấy, mặt nóng rần lên, trong ngực tựa như có cả một đàn chim đang hót….. 
Sam Sam… Xấu hổ rồi! 
Yên lặng một chút, Sam Sam nói: ”Chủ tịch, anh lái chậm một chút được không?” 
”Say xe à?” 
”Không, chỉ là nhanh quá thôi.” 
Tim đập nhanh quá. 
Thế nên, chiếc xe đua có vận tốc tối đa là 400km/h đưa Sam Sam về đến khu nhà thuê với tốc độ chậm như rùa. 
Xe dừng lại, không khí trong xe đột nhiên được hâm nóng trở lại, trái tim nhỏ bé của Sam Sam vừa mới bình tĩnh một chút lại bắt đầu đập thình thịch. Đúng vào lúc này, ngài chủ tịch đột nhiên cúi người vào cô… 
Á! Anh ta định làm gì thế! Sam Sam căng thẳng nhìn anh chằm chằm… 
”Căng thẳng như thế làm gì?” Trong mắt Phong Đằng ánh lên một tia cười, ”Tôi giúp cô tháo dây bảo hiểm”. 
“Cách” một tiếng, dây bảo hiểm đã được tháo ra, có một cái dây đàn nào đó trong đầu Sam Sam cũng đứt luôn… 
Dây bảo hiểm… 
Ngài chủ tịch phục vụ thật là chu đáo.

5 115
Chia sẻ bài này trên:
Kết bạn với CONGAI.MOBI trên facebook
Hãy gửi chia sẻ của bạn tới bài viết này qua địa chỉ mail congai.mobi@gmail.com Bài viết của bạn sẽ được đăng tải trên trang trong thời gian sớm nhất. Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. congai.mobi giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần.
Bài nhiều người quan tâm

Kết nối với chúng tôi

Hãy kết nối với chúng tôi để được chia sẻ cập nhật các thông tin mới nhất, hay nhất từ con gái