Sam Sam đến đây ăn nào! - Chương 16

  Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!

Tác giả Cố Mạn

Người dịch: Mai Quyên

Giới thiệu 'Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!' 

Chương 16

Sam Sam cầm điện thoại lên mà không dám tin, đã gần 8h rồi, tại sao họ vẫn chưa đi??? 
Cô như bị hóa đá trước chiếc xe buýt 
A May mở cửa sổ xe ra, gọi lớn: “Sam Sam nhanh lên xe, chỉ đợi cô thôi đó.” 
Sam Sam gật đầu đi lên xe như bị mộng du, liền nhìn thấy chủ tịch đại nhân. Anh ta ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ của hàng ghế đầu, mặc một chiếc áo len màu nâu mềm mại, rất đẹp rất anh tuấn. Đây là lần đầu tiên Sam Sam thấy anh ta ăn mặc thoải mái như thế, không nghiêm túc như ở công ty, nhưng lại thêm phần trẻ trung phóng khoáng. 
Khóe mắt ngắm ngắm liếc liếc khắp xe, chỉ có chỗ ngồi bên cạnh chủ tịch là còn trống, Sam Sam vô cùng biết điều ngồi xuống bên cạnh chủ tịch, vồn vã hỏi: “ Ha ha, chủ tịch, chào buổi sáng.” 
Phong Đằng nói nhạt: “Không sớm đâu.” 
Sam Sam chột dạ cười khan. 
Mọi người đều đã đến đủ rồi, người lái xe mở máy xuất phát, sau khi cô hướng dẫn viên du lịch giới thiệu sơ qua cảnh sắc và lịch sử của Thái Hồ, trong xe bắt đầu bật một bài hát nhẹ nhàng. 
Sam Sam càng nghĩ càng thấy không đúng, không phải họ đợi cô một tiếng đồng hồ thật chứ? không chịu được liền hỏi chủ tịch: “Chủ tịch hôm trước ngài nói 7h cơ mà?” 
“Cô nghe nhầm rồi.” 
“Đâu có” Cô nghe thấy rất rõ ràng mà. 
“Nếu tôi đã nói là 7h thì tại sao 8h cô mới tới hả?” 
Vẻ mặt Phong Đằng không hề có chút tức giận nào, nhưng lại làm Sam Sam toát mồ hôi lạnh. Tiết Sam Sam, ngươi là đồ ngốc, hỏi như thế không phải tuyên bố là mình cố ý đến muộn sao? 
Sam Sam vội vàng chữa cháy: “Ha ha, Chủ tịch nói là 8h, tôi nhớ ra rồi, lúc nãy tôi nói sai.” 
Phong Đằng dường như không thèm nghe, vẻ mặt bình thản xem tờ giới thiệu du lịch trong tay. 
Chẳng lẽ cô thực sự nhớ lầm sao? Sam Sam nghĩ đi nghĩ lại, quay đầu hỏi nhỏ A May: “A May, hôm nay rốt cuộc mấy giờ tập trung?” 
A May nói: “ Vốn dĩ là 7h, nhưng hôm qua chủ tịch nói 7h hơi sớm nên đã đổi thành 8h, cô không biết sao?” 
Làm sao mà cô biết được chứ! Vốn không có ai báo cho cô mà! Gian thương gian thương gian thương! 
Nhất định là anh ta cố ý! 
Tại sao anh ta biết cô nghĩ gì chứ? Chẳng lẽ cơm nhà anh ta có cho thêm cái gì đó cổ quái sao? 
>_< 
Sam Sam rất muốn chất vấn Phong Đằng, nhưng nhìn thái độ chuyên tâm xem tờ giới thiệu của anh lại không dám hỏi, trực giác nói với cô, thái độ bình tĩnh của chủ tịch đại nhân bây giờ còn đáng sợ hơn cả lúc anh ta dọa nạt cô. 
Không thể không nói đến cái trực giác bé nhỏ của cô rất chuẩn. 
Phong Đằng đã lăn lộn trên thương trường nhiều năm, sao mà vui mừng tức giận đều thể hiện ra mặt được, nếu không thì đã bị gặm chết không toàn thây rồi! 
Hai tiếng đồng hồ sau, đã đến Thái Hồ rồi. 
Trên đường khuôn mặt Phong Đằng không chút biểu cảm, làm cho Sam Sam thấy bất an, thỉnh thoảng Sam Sam cũng bắt chuyện nhưng anh ta không thèm tiếp lời, Sam Sam nghĩ chắc chết rồi, lần này chủ tịch đại nhân tức giận thật rồi. 
Nhưng anh ta tức giận cái gì chứ? Cô không phải đã bị anh ta tính toán hết rồi sao? Cũng chẳng hề thắng anh ta.  
Đến lúc xuống xe ở điểm du lịch, Sam Sam vội vàng tranh giành ba lô cho chủ tịch đại nhân: “Chủ tịch để tôi cầm giúp ngài.” 
Vội vàng ôm cái ba lô, nhìn Phong Đằng với ánh mắt kiên quyết. 
Phong Đằng nhìn đồ của mình bị cướp mất, không nói gì khoác áo khoác ngoài rồi xuống xe. 
Sam Sam cũng nhắm mắt theo đuôi mọi người xuống xe. 
Một đoàn người được hướng đẫn viên du lịch đưa vào trong. 
Tuy rằng Sam Sam rất muốn ở bên cạnh chủ tịch đại nhân để lấy công chuộc tội nhưng sức quyến rũ của chủ tịch đại nhân quả nhiên rất lớn, một lúc sau Sam Sam bị các nhân viên khác muốn chen chúc lên trên đẩy về phía sau. 
Sam Sam đành ôm túi cùng A May đi phía sau, A May nhìn đám người vây quanh Phong Đằng nói: “Tính tình của cô thật tốt.” 
“Á? Thật không?” Sam Sam khiêm tốn ngại ngùng nói, Cô nghĩ rằng A May đúng là đang khen cô. 
A May nói: “Lúc sáng cô chưa đến,có cô gái phòng nhân sự quả nhiên muốn ngồi cạnh chủ tịch.” 
“Ai vậy?” Vị đồng nghiệp này quả thật dũng cảm, lại còn vì chính nghĩa mà hi sinh bản thân mình. 
“Đó, chính là cô gái mặc áo hồng ấy.” A May chỉ một nhân viên đang đứng cạnh Phong Đằng. “Kết quả cô biết chủ tịch nói gì không?” 
“Nói gì?” 
“Chủ tịch không thèm nhìn cô ta một cái nói ‘ Không có chỗ ngồi khác sao?’ Ha ha !”  
Đúng là phong cách của chủ tịch đại nhân. 
Sam Sam chăm chú nhìn hình bóng của cô gái đó, lắc lắc đầu, không vừa ý nói: “Cô ấy gầy quá!” 
Boss đại nhân cần một người khỏe mạnh có thể gánh vác trọng trách ở bên cạnh! 
Đi được một đoạn, mọi người ngồi thuyền đi tới Thái Hồ Tiên Đảo, còn gọi là “Núi con rùa” là điểm dừng chân chủ yếu của ngày hôm nay. Ở trên đảo chỉ đi thăm quan qua loa một số thắng cảnh, Sam Sam hơi đói, hai mắt sáng lên nhìn cái túi ở trong tay. 
Túi của Boss đại nhân nhất định có nhiều đồ ăn ngon, lấy trộm một ít anh ta có biết không nhỉ? 
Sam Sam đang do dự không biết có nên ăn trộm không thì, Phong Đằng đang đi trước mặt đột nhiên quay đầu lại. 
“Sam Sam lại đây.” 
Đang đoán xem trong túi là đồ ăn gì Sam Sam giật bắn mình, vội vàng bỏ tay xuống nhìn anh ta một cách vô tội. 
Ấy, chủ tịch đại nhân gọi cô? Có phải là đã hết giận rồi không? Vậy có thể ăn đồ ở trong túi được rồi sao? 
Sam Sam vui vẻ chạy đến, ngay cả việc Phong Đằng gọi cô là Sam Sam cũng không hề để ý. 
“ Chủ tịch!” 
Chúng ta ăn cơm đi! 
Hai mắt Sam Sam sáng long lanh. 
Phong Đằng nhìn cô đến lạnh cả người, đột nhiên cảm thấy mình biến thành miếng xương sườn, cố gắng loại bỏ cái cảm giác đó, anh ta chỉ cái kiến trúc trước mặt nói “ Cô cũng cầu một cái đi.” 
Sam Sam nhìn theo hướng anh ta chỉ, rõ ràng là một cái từ đường Nguyệt Lão, ở trong đã có rất nhiều nhân viên chưa kết hôn đang xin quẻ, Sam Sam lờ mờ nghe thấy đạo sỹ bên trong nói cái gì mà giải quẻ mất 50 tệ, gì gì đó…
Thế là Sam Sam lập tức lắc dầu. 
“Chủ tịch, tôi không cầu đâu.” 
Sam Sam nói chí hướng rộng lớn của mình: “Tôi bây giờ lấy sự nghiệp làm trọng, chưa nghĩ đến việc hôn nhân.” 
Quỷ mới đi rút quẻ, một quẻ những 50 tệ! Sao không đi cướp đi! Hơn nữa mấy kẻ đạo sỹ ấy toàn lừa đảo, họ đều có thể lấy vợ. 
Hơn nữa… 
Cô vốn không mang tiền. 
Cô không hề nghĩ mình sẽ đi chơi thế này đâu, lúc ra khỏi nhà mang chỉ tiện tay lấy tạm mười mấy tệ tiền đi đường thôi, lấy đâu ra tiền rút quẻ. 
Phong Đằng nhìn cô một cái, lấy bóp da đưa cô một tờ 50 tệ. 
“ Đi cầu đi.” 
Sam Sam nhận tiền hoài nghi hỏi: “Chủ tịch, tiền của ngài, tôi đi xin quẻ, vậy quẻ là của tôi hay của ngài đây?” 
Khóe miệng Phong Đằng khẽ mỉm cười “Của chúng ta.” 
“Ách…” 
Có thể như thế sao? 
Sam Sam mê muội đi vào trong từ, các nhân viên nhìn thấy Phong Đằng cùng Sam Sam đi vào, đều nhường cho cô rút quẻ trước. 
Sam Sam quỳ trên đệm cói, cầm ống đựng quẻ lên lắc hai cái, quẻ đầu tiên rơi ra ngoài. 
Phong Đằng nhặt lên nhìn một lúc rồi nói: “Quẻ thứ nhất.” 
Đến chỗ đạo sỹ giải quẻ, đạo sỹ nhìn sách gật gù đắc ý nói: “ Quẻ tốt, quẻ thứ nhất là quẻ cát, quẻ nói rằng: Quan quan thư cưu, tại hà chi châu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Tiểu thư, nhân duyên của cô đến rồi.” 
Những nhân viên đứng xung quanh nhộn nhịp chúc mừng cô. 
Khuôn mặt Phong Đằng cũng hiện lên một nụ cười nhẹ, tuy chỉ là thoáng qua nhưng nụ cười ngắn ngủi đó đã bị những nhân viên tinh tường nắm bắt được, biết được đã khen đúng chỗ, lại càng thêm ra sức chúc mừng. 
Trong tiếng chúc mừng, chỉ nghe thấy Sam Sam vui vẻ nói: “Quẻ này quả là không tồi, đây là lần đầu tiên có người nói tôi là thục nữ.” 
Từ đường Nguyệt Lão lập tức trở nên yên tĩnh, Phong Đằng nhìn thoáng qua Sam Sam một cái, sau đó không thèm quay đầu lại đi thẳng ra ngoài.

5 104
Chia sẻ bài này trên:
Kết bạn với CONGAI.MOBI trên facebook
Hãy gửi chia sẻ của bạn tới bài viết này qua địa chỉ mail congai.mobi@gmail.com Bài viết của bạn sẽ được đăng tải trên trang trong thời gian sớm nhất. Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. congai.mobi giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần.
Bài nhiều người quan tâm

Kết nối với chúng tôi

Hãy kết nối với chúng tôi để được chia sẻ cập nhật các thông tin mới nhất, hay nhất từ con gái