Sam Sam đến đây ăn nào! - Chương 11, 12

 Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!

Tác giả Cố Mạn

Người dịch: Mai Quyên

Giới thiệu 'Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!' 

 Chương 11

Sam Sam vội vàng đứng lên khỏi chỗ của A May, bước nhanh theo Phong Đằng vào phòng chủ tịch. Phong Đằng ném mấy túi công văn gì gì đó trong tay lên ghế sofa, dặn dò: “Đóng cửa lại.” 
“Vâng”. Sam Sam đóng cửa. Đối với mệnh lệnh của boss lớn, có khi hành động của Sam Sam nhanh hơn cả suy nghĩ. 
Đóng cửa xong quay người lại, Sam Sam hoảng hốt. 
Chủ tịch… Rõ ràng, rõ ràng đang cởi y phục.

Được rồi, tuy chỉ là cởi áo vét, vẫn mặc sơ mi bên trong, thế nhưng động tác cởi y phục này sao lại đẹp mắt đến vậy. Chả trách có người mua vé xem múa thoát y, hơn nữa hình thể boss rất đẹp… 
Sam Sam nhìn không chớp mắt. 
Phong Đằng cởi áo vét, thấy cô ngốc nghếch đứng ở đó, tiện tay vứt áo vét cho cô: “Giúp tôi treo lên.” 
Sau đó, anh vào phòng vệ sinh rửa tay, bỏ lại Sam Sam bê áo hóa đá ở chỗ cũ… 
Boss lớn đúng là boss lớn, bắt người khác làm việc hiển nhiên như vậy sao, cứ thế này chắc cô trở thành a hoàn toàn năng của chủ tịch quá. 
Sam Sam nắm tay, quyết định rồi, phản kháng, bắt đầu từ việc không treo áo lên! 
Phong Đằng rửa mặt xong đi ra, liền thấy Tiết Sam Sam vẫn bê áo vét đứng ở chỗ cũ, Phong Đăng nhíu mày: “Không tìm thấy chỗ treo áo à?” 
“Không phải.” Sam Sam lấy hết dũng cảm: “Chủ tịch, tôi không thể giúp anh treo được.” 
“Tại sao?” 
Phong Đằng nét mặt sa sầm, chầm chậm đi về phía cô. Sam Sam chỉ cảm thấy xung quanh mình đều bị sự đàn áp bao phủ, càng lúc càng mạnh. 
“Bởi vì…“ Sam Sam nghiến răng, hai tay đưa áo ra. 


Chương 12

Bất cứ giá nào! 
“Vì trời lạnh rồi, chủ tịch nên mặc đi, không sẽ bị cảm lạnh.” 
Tiết Sam Sam, mày hết cách cứu chữa rồi …… Sam Sam ủ rũ nhìn áo vét trong tay. 
Bỏ đi, bỏ đi, treo quần áo chỉ là chuyện nhỏ, hôm nay chủ yếu đến vì chuyện cơm trưa, điều này nhất định không thể thỏa hiệp. 
Phong Đằng mỉm cười: “Hóa ra là cô quan tâm tới tôi, vừa nãy tôi vẫn cho rằng ……” 
Nụ cười của anh ta khiến cho Sam Sam sởn tóc gáy, vội vã phủ nhận: “Không có, không có, tôi đương nhiên quan tâm chủ tịch rồi.” 
“Tại sao?” 
Cái gì tại sao? Tại sao quan tâm anh ta? Sam Sam vắt óc, lắp bắp nói: “ Bởi vì, bởi vì, sức khỏe của chủ tịch chính là hạnh phúc của nhân viên.” 
“Sức khỏe của tôi chính là hạnh phúc của cô, câu này rất hay.” Phong Đằng hài lòng gật đầu: “Được rồi, sức khỏe tôi rất tốt, cô cứ treo áo lên đi.” 
Ách, lời của chủ tịch đại nhân dường như có chút kỳ lạ, Sam Sam vừa treo áo vừa nghi ngờ . Treo áo xong quay lại, cũng không biết chỗ nào không đúng, Sam Sam để vấn đề này lại trong đầu, nói cà lăm: “Chủ tịch…” 
Không đúng, không đúng, sao là ngữ khí này chứ, lại không phải đi cầu xin . Sam Sam ho một tiếng, nói lại: “Chủ tịch!” 
Phong Đằng đi về phía sau bàn làm việc: “Sao rồi?” 
“Cái đó, cơm trưa…” 
Sam Sam đang muốn gióng một hồi trống để củng cố tinh thần, chết mới buông tay, Phong Đằng ngắt lời cô: “Đúng rồi, lấy hai túi giấy ở trên bàn mang qua đây.” 
Lại bắt cô làm! Được rồi, thì giúp anh ta lần cuối. 
Sam Sam đưa cho anh ta hai túi giấy rất đẹp, nhưng Phong Đằng không cầm, bật máy tính nhập pass, nói: “Ây, cho cô đấy, cầm lấy đi.” 
Đưa — cho — cô! 
Ba từ này không thua gì tiếng sét đánh giữa chín tầng mây, hoàn toàn làm Sam Sam chấn động, đến mức mấy phút mà không có phản ứng nào. Vừa lướt mắt nhìn vào trong túi thì hình như là sản phẩm dưỡng da, boss lớn lại mua sản phẩm dưỡng da cho cô… 
Thật, thật, rất là đáng sợ! 
Dường như bản năng sinh tồn mách bảo Tiết Sam Sam, thứ này nhất định không lấy, lấy rồi sau này không còn đường sống…… Thế là Sam Sam mở miệng: “Chủ tịch, tôi không……” 
Từ “Không” vừa rời khỏi miệng, ánh mắt boss lớn liền chém qua, từ “cần” trong từ “không cần” phanh ngay ở cửa miệng, Sam Sam suýt chút thì nghẹn đến nội thương! 
“Không gì?” 
Lại uy hiếp cô! Dùng mãi chiêu này mà không có chút sáng tạo nào ư. Sam Sam vô cùng xem thường chủ tịch đại nhân. 
“Không… thể không nhận.” 
Nhưng mỗi lần đều bị uy hiếp bởi cùng một chiêu thức, Sam Sam càng xem thường bản thân. 
Thấy cô cúi đầu ủ rũ, trong mắt Phong Đằng cũng có chút không vui. 
“Được rồi, cô ra đi.” Vẻ mặt Phong Đằng lạnh nhạt, xua tay kêu cô ra ngoài. Sam Sam đi đến cửa, Phong Đằng lại nói: “Buổi trưa ngày mai đừng quên lên đây.” 
Sam Sam lúc này mới nhớ ra việc cơm trưa vẫn chưa giải quyết, tất cả trình tự đều bị quà của boss lớn làm cho loạn cả lên rồi. 
Ra khỏi phòng chủ tịch, Sam Sam đã quyết tâm, số tiền này nhất định phải trả cho BOSS lớn, nhưng boss chắc chắc không nhận, vì vậy Sam Sam vô cùng thông minh nghĩ một cách hay — sau này tăng ca sẽ không quét thẻ tăng ca, không nhận tiền tăng ca, như thế là được rồi. 
Linda thấy Sam Sam cầm túi giấy đi ra, cười nói: “Cô Tiết, quả nhiên là tặng cho cô.” 
Cô ấy nói có chút giành công: “Nhãn hiệu này là tôi giới thiệu cho chủ tịch, lần trước chẳng phải cô nói mùa đông da cô rất khô, thậm chí còn bong da sao? Dùng cái này rất hiệu quả.” 
Sam Sam nhớ ra rồi, có một lần cô lên lầu, đã từng hỏi Linda và A May – những phụ nữ thời trang chỉ giáo vấn đề này, ngờ đâu… 
“Linda.” Sam Sam nhớ ra điều gì đó, vội vã hỏi: “Hai bộ sản phẩm trang điểm này bao tiền vậy?” 
Linda nhíu mày, cảm thấy cô này thực là không phóng khoáng, đàn ông tặng quà chỉ cần nhận là được, còn hỏi giá cả, thật là thô thiển, nhưng chỉ cười rồi nói con số. 
“…” 
Nghe xong giá cả, Sam Sam chỉ có một suy nghĩ, hãy để gió cuốn cô đi, cuốn đi… Mà đắt như thế, cô phải tăng ca bao lâu đây! 
Sam Sam chán nản, thất vọng toàn tập, lẩm bẩm nói: “Linda, cô không thể giới thiệu hãng nào rẻ hơn chút sao?” 
Sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc không thể lý giải nổi của mọi người, Sam Sam trong trạng thái hồn rời khỏi xác mà bay xuống tầng dưới. 
Trong trạng thái hồn lìa khỏi xác cho đến khi qua buổi chiều, Sam Sam lại ngồi trên giường ngây người ra nhìn hai hộp dưỡng da. Boss đại nhân không hổ là nhà đại tư bản, dùng thủ pháp chi tiền hào phóng sao mà thành thục đến như vậy. 
Aii… 
Sam Sam mở cái hộp xinh đẹp, định thử chút, suy cho cùng đây là tiền tăng ca N năm sau này của cô đổi lại, không thể để hết hạn. Nhưng lấy ra những cái lọ này, Sam Sam không còn lời gì để nói. 
Trên những cái lọ này viết gì thế nhỉ? 
Tuy rằng biết mặt từng chữ cái, nhưng khi kết hợp với nhau thì quả thực không nhận ra, hình như là tiếng Pháp? 
Sam Sam tối sầm mặt. 
Vứt hộp sang một bên, Sam Sam nằm lên giường nhìn lên trần nhà, sau đó lại dậy, tìm giấy bút chép y nguyên những chữ cái trên lọ, định ngày mai hỏi các đồng nghiệp ở văn phòng. 
Cách ngày đi làm, Sam Sam hỏi hai đồng nghiệp khá am hiểu lĩnh vực này, kết quả họ đều không biết. Xem ra chỉ có thể hỏi Linda rồi, nhãn hiệu là cô ấy giới thiệu, có lẽ cô ấy biết. 
Rất nhanh lại đến giờ ăn cơm, Sam Sam vô cùng buồn rầu lên tầng trên. 
Buồn rầu bởi vì trong lòng Sam Sam rất mâu thuẫn. Có câu: vô công không hưởng lộc, cô ăn đã ăn rồi, cầm đã cầm rồi, lại cự tuyệt giúp người ta, dường như rất tiểu nhân, rất vong ơn bội nghĩa, nhưng nếu không từ chối, sau này vẫn phải tiếp tục ăn, nói không chừng vẫn phải tiếp tục cầm, lặp đi lặp lại, há không phải muốn từ nhân viên gắp rau chuyển thành công nhân nô lệ rồi ư? 
Công nhân nô lệ… Sam Sam giật mình một cái, toàn thân lạnh buốt — không được, không được, như thế vĩnh viễn không có ngày thoát ra! Thà làm tiểu nhân, cũng không thể làm công nhân nô lệ. 
Cái trước là vấn đề nhân cách, cái sau lại là vấn đề đời người. 
Sam sam lại hạ quyết tâm một lần nữa. 
Nhưng vừa vào văn phòng, Sam Sam liền phát hiện ra tâm trạng của chủ tịch tuyệt đối không thể gọi là vui vẻ. Cũng đúng, boss đói bụng thì tâm trạng đều không tốt, thậm chí là hung dữ, nếu có vuốt râu hùm không bằng đợi boss ăn no rồi nói. 
Sam Sam tự giác ngồi xuống bắt đầu gắp rau, gắp xong lại cung kính mời boss qua ăn cơm, sau đó vừa ăn vừa len lén quan sát, hừ, quả nhiên nét mặt boss càng lúc càng ôn hòa. 
Thế là ăn xong, Sam Sam cuối cùng cũng có dũng khí mở miệng. “Chủ tịch, công việc gắp rau sau này tôi không làm có được không?” Thấy Phong Đằng nhíu mày , Sam Sam vội vàng tìm kẻ chết thay: “Có thể để trợ lý Phương làm.” 
Trợ lý Phương, tôi xin lỗi… 
“A, không đúng, để A May làm!” Sam Sam đột nhiên nhớ ra cách vẹn cả đôi đường. Đây không phải là cô hãm hại bạn, là tự A May nói. Lần trước đi dạo, A May nói chuyện này cô ấy cầu mà không được, còn nói nếu cô không muốn thì để cô ấy làm. 
“Năng lực A May rất tốt, vừa tỉ mỉ vừa dịu dàng, hơn nữa lại cùng một tầng có thể dễ dàng gọi đến gọi đi.” Sam Sam lắp bắp đếm kỹ ưu điểm của A May. 
Phong Đằng chớp mắt: “Giúp tôi gắp rau, cô cho thành công việc ư?” 
Không thì thành cái gì? Sam Sam rất muốn hỏi lại như vậy, tiếc là dũng khí của cô đã hết, không có gan mở miệng. Nét mặt của chủ tịch bây giờ còn đáng sợ hơn cả lúc đói bụng vừa nãy. 
“Đã không muốn làm công việc này, thì đừng cho rằng đây là công việc” 
“Hả?” Vậy rốt cục là làm hay không làm? Lời của chủ tịch sao mà sâu sắc đến vậy, không thể đưa nhanh cho đáp án dễ chịu à? Sam Sam sắp bị anh ta quay chóng mặt rồi.

5 109
Chia sẻ bài này trên:
Kết bạn với CONGAI.MOBI trên facebook
Hãy gửi chia sẻ của bạn tới bài viết này qua địa chỉ mail congai.mobi@gmail.com Bài viết của bạn sẽ được đăng tải trên trang trong thời gian sớm nhất. Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. congai.mobi giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần.
Bài nhiều người quan tâm

Kết nối với chúng tôi

Hãy kết nối với chúng tôi để được chia sẻ cập nhật các thông tin mới nhất, hay nhất từ con gái