Sam Sam đến đây ăn nào! - Chương 14, 15

 Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!

Tác giả Cố Mạn

Người dịch: Mai Quyên

Giới thiệu 'Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!' 

 Chương 14

Tiểu Sam Sam đáng thương, ta hình như thấy được cuộc sống bi thảm sau hôn nhân của ngươi nha, đời này khó mà xoay chuyển, đây chính là cái giá phải trả để gả vào nhà giàu! 
(sam sam: thực tế là ngươi đố kị phải không? 
Quy quy (Rùa) : …Cẩn thận ta cho ngươi dùng đồ dưỡng da do boss mua, sau đó bị dị ứng nha… 
Sam sam: …) 
Quy: Đồng nghiệp A muốn cái tên? Vậy gọi Đồng Thế Giai thì thế nào

Ngoài ra, “” đọc là jiong, thanh 3, giải thích ư, từ này chỉ có thể cảm nhận bằng suy nghĩ của bản thân mà không thể dùng lời diễn đạt, đại khái tương tự như “orz”, không giải thích theo ý nghĩa trong từ điển. 
Vì là một tác phẩm giải trí nhẹ nhàng, vì thế có thể xuất hiện một số từ khá phổ biến, ha ha 
YY: có nghĩa là ‘dâm’, còn chỉ ý “muốn mà không thực hiện được”, nhưng trong trường hợp này có thể hiểu là tự sướng. 


Chương 15

Gần đây nhân viên Tiết Sam Sam có thêm một sở thích – chơi game online 2 tiếng đồng hồ trước khi đi ngủ. Tài khoản mới lập, luyện là Huyết Ngưu, tên nhân vật là “đánh xong boss mới ngủ ngon”. 
Mặc dù có lúc cũng bị những kẻ vô vị hỏi là tại sao lại không là “ đánh xong kiss mới ngủ ngon”, nhưng Sam Sam vẫn chơi rất happy, mỗi ngày sau khi đánh xong boss, đều có thể ngủ một ngấc ngon lành quên hết những muộn phiền trong ngày. 

Bởi vì ngủ rất ngon, hàng ngày lại được ăn cơm ở văn phòng chủ tịch Sam Sam nhanh chóng béo lên mấy cân. 
Vì vậy Sam Sam rất vui mừng. 
Chỗ thịt đó là do ăn cơm của nhà chủ tịch mà ra, không mất tiền, hoàn toàn miễn phí, sao không khiến người ta vui mừng được chứ? ! 
Dù gì Sam Sam cũng có cảm giác mình được lợi. 
Lại có một buổi tối, Sam Sam sau khi đánh xong boss, đi vào phòng vệ sinh đánh răng chuẩn bị đi ngủ. Đứng trước gương của phòng vệ sinh, Sam Sam véo véo 2 má mình.. 
Oh, chỗ thịt này trắng ra, mềm mềm, sờ vào có cảm giác tốt hơn trước nhiều. Đoán rằng đó chính là công sức mà sản phẩm dưỡng da của chủ thịch đại nhân đem lại. 
Véo hết bên trái rồi lại véo sang bên phải, Sam Sam đột nhiên dâng lên chút buồn rầu, nói lẩm bẩm một mình: “Aii…, kể ra thì khuôn mặt mình cũng cũng khá mà, tại sao lại chưa từng có người để ý đến nhỉ?” 
Các đồng nghiệp cùng độ tuổi với cô đều đã có người theo đuổi rồi, Phong Đằng có nhiều thanh niên tuấn tú tài năng lại độc thân như thế, mà sao không có một ai thích cô? Lòng tự trọng của Sam Sam cũng hơi bị tổn thương. 
Nếu mà có người theo đuổi cô… Sam Sam đang bắt đầu mơ tưởng đến khả năng đó, trong đầu liền hiện ra nụ cười u ám của chủ tịch đại nhân, Sam Sam nhất thời rùng mình, tất cả suy nghĩ bị hù dọa bỏ chạy hết. 
Sao lại nghĩ đến chủ tịch đại nhân cơ chứ! Thật đáng sợ! Thôi đi ngủ! 
Sam Sam liền trèo lên giường, rúc đầu vào trong chăn. 
Cuối cùng……..cũng không ngủ ngon được, âm hồn của chủ tịch đại nhân lại chạy vào giấc mơ của cô. 
Cảnh trong giấc mơ rất đẹp. 
Cảnh đồng cỏ xanh rộng mênh mông , Sam Sam vui vẻ ngồi ăn cỏ trên đất, đúng, ăn cỏ, bởi vì bây giờ cô (nó?) là một con thỏ trắng. 
Cứ ăn cứ ăn, trước mặt bỗng xuất hiện một đôi giầy đen, Thỏ Sam liền ngẩng đầu lên, Oh, hóa ra là chủ tịch đại nhân. Chủ tịch đại nhân quần áo chỉnh tề, phong thái nho nhã, đang cúi đầu nhìn cô cười. 
Thỏ Sam Sam nhìn một cái rồi lại cúi đầu xuống ăn tiếp, vừa ăn vừa nghĩ, Chủ tịch đại nhân thật là chẳng dịu dàng tý nào. 
Trong lòng Sam Sam đang suy nghĩ hăng say, đột nhiên đôi tai dài của cô bị nhấc bổng lên. 
“ Cỏ đẹp hơn ta sao?” Tiếng nói tức giận của chủ tịch đại nhân : “Ta phí công nuôi ngươi rồi, phí công thích ngươi.” 
Thích ư? Cô nghe lầm không đấy? 
Sam Sam kinh hãi đến đờ ra, ngọn cỏ đang ăn dở trong miệng rơi xuống đất. 
Dường như chủ tịch đại nhân biết trong lòng cô đang nghĩ gì, than lên một tiếng, hai tai hơi đỏ lên, nhưng nét mặt lại rất ngạo mạn nói: “Ngươi không nghe nhầm đâu, ta đúng là, cái đó, người không cần kích động như vậy.” 
Sam sam tiếp tục đờ người ra, một ngọng cỏ lại rớt ra khỏi miêng. 
Chủ tịch đại nhân thấy cô mãi không nói gì, thẹn quá hóa giận: “Sao không nói gì cả? Cũng không có biểu hiện gì?” 
Sam Sam lắc đầu, muốn nói ‘ta là con thỏ, làm sao mà biết nói chuyện được chứ?’. Không ngờ nhìn thấy cô lắc đầu, chủ tịch đại nhân tức giận gầm lên một tiếng, trong chớp mắt một cái biến thành một con cọp oai phong lẫm liệt, há mồm nuốt cô vào trong bụng. 
Hét lên một tiếng “Á”, Sam Sam bật dậy khỏi giường, ôm chăn vào lòng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. 
Một giấc mơ kỳ lạ đáng sợ! Cũng hoang đường quá! Xem ra sau này không thể chơi điện tử được nữa rồi. 
Bãi cỏ đấy cũng rất quen, chính là bãi cỏ mà cô vẫn hay đánh yêu quái ở trong trò chơi. 
Con cọp ấy lại càng quen, đó chính là con quái vật boss mà tối nay cô vừa đánh chết. 
Không ngờ nó với chủ tịch đại nhân lại cùng nhau đến phục thù. 
Được thôi được thôi… những cái đó đều không quan trọng… 
Quan trọng là!!! 
Trong giấc mơ khi mà chủ tịch đại nhân nói thích cô, mặt cô lại đỏ tới tận mang tai, tim đập như sấm! 
Sam Sam ôm chăn run rẩy. 
Chẳng lẽ… chẳng lẽ cô lại có ý đó với boss đại nhân? Nếu không sao lại ngại ngùng rồi tim đập mạnh chứ. 
Không thể nào !!!! 
Chẳng lẽ chê chết vẫn chưa đủ nhanh sao? 
Nếu mà chủ tịch đại nhân biết được cô dám mơ giấc mơ như thế, chắc chắn sẽ ném cô từ cửa sổ tầng 22 xuống. 
“Không đúng, không đúng…….chắc chắn là không phải như vậy, nghe thấy người khác ngỏ lời tim đập nhanh cũng là bình thường, không nhanh thì là người chết à.” Sam Sam nỗ lực thuyết phục bản thân, “đúng đúng đúng, chính là như vậy, cho dù là con heo tỏ tình với cô thì cô cũng ngại ngùng, huống hồ chủ tịch đại nhân là người, đúng không sai, chính là như thế.” 
Sau nhiều lần khẳng định lòng trung thành tuyệt đối của mình với chủ tịch đại nhân, quyết không “hai” lòng, Sam Sam cuối cùng cũng trấn tĩnh lại được, nhưng vì quá sốc, nửa đêm còn lại cũng không ngủ được tý nào, ngày hôm sau đi làm với tinh thần mệt mỏi. 
Không ngờ rằng trưa hôm đó ăn cơm ở phòng chủ tịch lại xảy ra một chuyện càng làm tinh thần cô càng thêm mệt mỏi. 
“Tại sao… tôi lại phải đi du lịch cùng mọi người?” 
Sam Sam rất muốn nắm chặt vai Boss đại nhân lắc mạnh.Văn phòng chủ tịch bọn họ cùng với phòng nhân sự đi du lịch thì liên quan gì đến cô! Tại sao cô lại phải đi chứ! 
Nhân viên của Phong Đằng hàng năm đều có một cơ hội đi du lịch, công ty sẽ đưa ra những chuyến du lịch xa gần khác nhau cho nhân viên chọn lựa. Không biết từ lúc nào lại trở thành truyền thống hai phòng ban đi chung với nhau, trở thành tục lệ cho đến nay. Năm nay phòng tài vụ và phòng tiêu thụ đi chung với nhau, đã đi du lịch trước khi Sam Sam vào công ty làm việc rồi, còn văn phòng chủ tịch năm ngoái đã quyết định sẵn năm nay sẽ đi cùng phòng nhân sự. 
Ngài Phong Đằng bình thường không thích tham gia đi du lịch thế này, năm ngoái cũng không thấy bóng dáng đâu năm nay không hiểu vì sao lại có ý định tham gia, tin tức được truyền ra làm phòng nhân sự hết sức phấn chấn. 
Mà vừa mới đây, chủ tịch đại nhân đã dùng giọng nói hết sức bình thường “thông báo” cho Sam Sam rằng 7h sáng ngày kia đúng giờ có mặt tại tầng 1 tòa nhà Phong Đằng đi Thái Hồ du lịch với họ. 
“Chủ tịch… Tôi, tôi không muốn đi.” 
Sam Sam trong lòng rất phẫn nộ và đau buồn. Dùng ngón chân nghĩ thì cũng biết chủ tịch đại nhân đưa cô đi để làm gì, chắc chắn là sợ thức ăn bên ngoài có thứ mà anh ta không ăn được, cho nên mang theo kẻ đầy tớ miễn phí này đi, lúc nào cũng có thể giúp anh ta chọn thức ăn. 
Nghe thấy cô từ chối, Sắc mặt Phong Đằng trùng xuống. “Hay là cô muốn ở lại làm bài kiểm tra.” 
Bài kiểm tra… đúng rồi, ngày kia là thứ 7, lại đến ngày cô thi CPA rồi.  
Vốn dĩ cho rằng chủ tịch đại nhân chỉ nói cho vui thôi, ai ngờ lần trước bị gọi đi kiểm tra thật. Nhưng lần trước anh ta có việc của công ty nên không thể gặp ai, lần này anh ta không phải là đi du lịch sao, làm gì có công sức mà trông coi cô?. 
Sam Sam đang định nói thế, liền nghĩ thấy không đúng, dựa vào tính cách của chủ tịch, trực tiếp từ chối, anh ta nhất định sẽ nghĩ cách khác giày vò cô, không bằng… 
Trong đầu Sam Sam nghĩ ra một cách, càng nghĩ càng thấy hay, trên mặt liền hiện lên nụ cười, rất thành khẩn nói với chủ tịch: “Chủ tịch, có thể đi du lịch cùng mọi người thật là rất tốt, ngày kia tôi nhất định sẽ đến đúng giờ, ha ha ha…” 
Sam Sam cười rất vui vẻ, Phong Đằng nhìn cô một lúc, cũng mỉm cười. 
Ý định của Sam Sam là thế này, 7h tập trung đúng không, vậy 7h rưỡi hoặc thậm chí 8h cô mới xuất hiện. Du lịch tập thể nhất định sẽ không đợi một mình cô, đến lúc đó mọi ngươi đi rồi làm sao mà trách cô được. 
Đương nhiên không đến cũng không được như vậy chủ tịch sẽ biết là cô cố ý . Cho nên Sam Sam định tầm 8h đến chỗ chú bảo vệ báo cáo đã đến, bày tỏ rằng mình rất đau khổ và tiêc nuối vì bị tắc đường nên không thể đến kịp đi du lịch được. Như vậy sẽ có được nhân chứng sống rồi. 
Hà hà hì hì, đúng là một kế hoạch hoàn mỹ. Càng ngày cô càng có tâm kế rồi. 
Thế là 8h sáng ngày thứ 7, Sam Sam cắn bánh mỳ, rất thong dong đi đến trước của tòa nhà Phong Đằng. 
Sau đó, cô liền nhìn thấy rất rõ chiếc xe buýt du lịch 

5 94
Chia sẻ bài này trên:
Kết bạn với CONGAI.MOBI trên facebook
Hãy gửi chia sẻ của bạn tới bài viết này qua địa chỉ mail congai.mobi@gmail.com Bài viết của bạn sẽ được đăng tải trên trang trong thời gian sớm nhất. Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. congai.mobi giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần.
Bài nhiều người quan tâm

Kết nối với chúng tôi

Hãy kết nối với chúng tôi để được chia sẻ cập nhật các thông tin mới nhất, hay nhất từ con gái